Đầu tháng Tám, ông ngoại thấy Đàm Ninh ở nhà buồn chán quá nên mang về mấy chậu hoa cho cậu chăm.
Đàm Ninh ngồi trong sân, ngẩn người nhìn mấy nụ hoa chưa nở. Lúc thì thấy nắng gắt quá, bèn di chuyển chậu hoa đi; lúc lại thấy chỗ mát không có nắng, lại chuyển về chỗ cũ.
Cứ thế chuyển tới chuyển lui, cậu lặng lẽ giết thời gian cả buổi chiều.
Ông ngoại chơi mạt chược về, thấy Đàm Ninh ngồi đơn độc giữa sân, thở dài rồi kéo ghế ngồi xuống: "Bạn bè hồi nhỏ đâu rồi? Sao không hẹn tụ họp một lần?"
Đàm Ninh lắc đầu.
"Cả ngày lắc đầu, đầu con sắp thành trống lúc lắc rồi đấy."
Đàm Ninh cúi đầu nhìn xuống đất.
Ông ngoại phe phẩy quạt mo, thắc mắc: "Hồi nhỏ đâu có thế này, sao lớn lên lại trầm như cái hũ chìm?"
Đàm Ninh cũng chẳng biết nên nói gì, chỉ dùng mũi giày khều nhẹ đáy chậu hoa.
Ông ngoại lại thở dài.
Bạn bè hồi nhỏ… Đàm Ninh chẳng tìm được ai. Thành phố Huyên quá nhỏ, cái tin "vợ mang con đi bắt gian, chồng sợ quá chạy ra đường bị xe đâm chết" đã trở thành câu chuyện muôn thuở ở khu phố cũ. Từ tiểu học đến trung học, suốt mười mấy năm, mỗi khi Đàm Ninh sắp quên được cảnh tượng năm đó, thì lại có bạn học ác ý nhắc đến trong tiếng cười đùa.
"Đàm Ninh trốn trong tủ quần áo kìa!"
"Đi đường cẩn thận nhé, Đàm Ninh!"
Lúc nào cũng có người nhắc cậu rằng, chính tay cậu đã mở cánh cửa tủ quần áo đó, hại chết ba mình.
Nên từ đó, cậu không bao giờ chủ động đưa tay ra nữa.
"Yêu rồi phải không?" Một câu bất ngờ của ông ngoại cắt ngang dòng suy nghĩ của Đàm Ninh.
Đàm Ninh sững người, theo phản xạ nín thở.
"Hôm đó ông ở trong phòng có nghe tiếng động, là con trai đúng không? Hình như còn lái xe đến nữa, là người ở đâu vậy?"
"Không phải, cháu—" Đàm Ninh gần như vội vàng phủ nhận.
"Có gì to tát đâu." Ông ngoại cười nói.
Đàm Ninh nhíu mày: "Không có yêu đương gì cả, thật sự không có."
"Sao vậy? Nhà đứa đó giàu lắm à? Hay là chênh lệch tuổi tác? Có khó khăn gì thì nói ông nghe xem."
Đàm Ninh nhìn mấy chậu hoa mãi vẫn chưa nở, trong lòng rối như tơ vò. Như thể đột nhiên không chịu nổi cái nóng hè, mồ hôi rịn ra nơi thái dương. Cậu nghĩ: Có khó khăn, là khó khăn vĩnh viễn không thể vượt qua.
Đàm Ninh không muốn nói. Cậu đã cố ý quên chuyện này từ lâu, nhưng giờ nó lại trồi lên mặt nước.
Ký ức quay lại thời điểm một năm rưỡi trước.
Tại nhà họ Lâm.
Hôm đó Lâm Kỳ khó khăn lắm mới làm xong một đề kiểm tra, ném bút xuống, hớn hở chạy xuống tầng chơi. Vừa đi vừa hỏi mẹ: "Tuần sau mình tới nhà bác hả? Anh họ có ở nhà không?"
Đàm Ninh khựng tay, vô thức nhìn vào màn hình điện thoại.
Hôm nay Lâm Tụng An không hẹn cậu. Đàm Ninh mặt lạnh như tiền, úp điện thoại xuống.
Chấm xong bài mà vẫn không thấy Lâm Kỳ quay lại phòng, Đàm Ninh ra ngoài tìm. Vừa đến khúc quanh cầu thang thì nghe Lâm Kỳ đang khóc thút thít: "Anh mới là omega ấy! Con không muốn trở thành omega, con muốn làm alpha như anh họ cơ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!