Xe của Lâm Tụng An đậu ngay trước cửa.
Chính là chiếc Land Rover mà lần đầu Đàm Ninh gặp anh đã từng ngồi.
Lâm Tụng An tựa người vào thân xe, mặc áo thun len màu xám đậm và quần âu đen thẳng tắp, dáng vẻ như cây ngọc trước gió. Những bức tường thấp cũ kỹ của con phố càng khiến anh và chiếc xe trở nên cao quý, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa.
Gió thổi rối tóc anh, Lâm Tụng An đưa tay vuốt lại, vừa lúc thấy Đàm Ninh lững thững bước ra.
Anh nhướng mày, cười nhẹ: "Ra kiểu này đúng là miễn cưỡng thật, không phải ngủ quên rồi đấy chứ?"
Đàm Ninh nắm chặt vạt áo, âm thầm phản bác: Thay đồ, rửa mặt, chải tóc hết ba phút rưỡi, thế đã chậm lắm rồi sao?
Nhưng cậu không đáp lời.
Lâm Tụng An bước tới, ôm chầm lấy cậu, một cái ôm siết chặt. Đàm Ninh cảm thấy cả trái tim mình như bị ép chặt, nhưng nhịp đập lại cứ tăng vọt.
"Cậu chưa từng nhớ sinh nhật của tôi" Lâm Tụng An thở dài, cắn tai Đàm Ninh, như đang đòi một lời khen: "Vậy mà tôi vẫn bỏ qua, lái xe năm tiếng đến mừng sinh nhật cậu."
Hơi thở của anh phả vào tai Đàm Ninh, khiến cậu run lên một cái.
Chưa kịp để cậu phản ứng, Lâm Tụng An đã kéo cậu đến cốp xe.
Khi mở ra, ánh đèn nhỏ lấp lánh, bóng bay màu sắc tràn đầy, sau khi bóng bay tung lên trời, Đàm Ninh mới thấy rõ bên trong có một chiếc bánh sinh nhật và ba hộp quà được gói kỹ.
"Chọn một cái đi." Lâm Tụng An đỡ eo cậu đẩy nhẹ tới trước "Nếu cậu chủ động hôn tôi một cái, ba hộp đều là của cậu."
Đàm Ninh chỉ nhìn, không đưa tay ra.
Thật ra đây không phải lần đầu Lâm Tụng An tổ chức sinh nhật cho cậu. Năm ngoái, vì đi dạy thêm kiếm tiền, Đàm Ninh không về nhà vào tháng Bảy. Lâm Tụng An đưa cậu đến nhà hàng tổ chức sinh nhật. Hôm đó cậu tròn hai mươi, cảm thấy có hay không cũng chẳng sao, nhưng Lâm Tụng An nói: "Chuyện này rất quan trọng."
Lâm Tụng An chờ mãi vẫn không thấy cậu lấy quà, vừa định giục thì Đàm Ninh lên tiếng lần đầu trong đêm nay: "Cảm ơn."
Lâm Tụng An dùng ngón tay vuốt tóc cậu, vén lọn tóc dài rơi bên má ra sau tai.
Cậu đột ngột cảm ơn làm Lâm Tụng An bối rối, tim mềm nhũn, anh nói: "Trêu cậu thôi, vốn dĩ đều là quà của cậu mà, khỏi cần chọn."
Nhưng Đàm Ninh lắc đầu, nói lại một lần nữa: "Cảm ơn."
Lâm Tụng An thấy rõ tâm trạng cậu không tốt, lại kéo cậu vào lòng, nhẹ nhàng vuốt lưng từng cái, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Đàm Ninh úp mặt vào vai anh, không nói một lời, Lâm Tụng An cũng không hỏi thêm.
Vòng tay Lâm Tụng An vững chãi và ấm áp.
Đàm Ninh chợt nhớ đến rất nhiều năm trước.
Lúc ấy cậu tám tuổi, chưa trở nên u uất như bây giờ, tóc cắt ngắn, cũng là mùa hè, tay cầm cây kem, đứng trước cổng trường đợi Việt Oánh đến đón tan học.
Việt Oánh có đến, nhưng là trong cơn giận dữ.
Bà nắm chặt tay Đàm Ninh, kéo cậu lên chiếc xe điện, rồi nhanh chóng phóng đến cổng một khu chung cư. Còn chưa kịp để Đàm Ninh phản ứng, bà đã lôi cậu lên lầu. Năm tầng khiến cậu thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng, vừa kéo tay mẹ vừa r*n r*: "Mẹ ơi, mẹ làm gì vậy? Cây kem của con rơi mất rồi!"
"Còn kem với chả kiếc, ba con sắp không còn nữa, còn ăn cái gì mà ăn?"
Đàm Ninh sững người.
Việt Oánh gõ cửa. Nửa phút sau, bên trong vang lên tiếng bước chân và một giọng phụ nữ: "Ai đấy?"
Vừa mở cửa, Việt Oánh liền gào lên: "Đàm Văn Bân, đồ súc sinh! Cả ngày không về nhà, lén lút sống với đàn bà có chồng, còn ở trong nhà người ta nữa! Anh có biết xấu hổ không? Tôi dẫn con trai anh tới đây rồi, để nó nhìn xem bố nó là cái thứ gì!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!