Cả gia đình Đàm Ninh đều là beta.
Ông bà ngoại, ba mẹ, tất cả đều là những người beta bình thường, xuất thân bình thường, cuộc sống cũng rất bình thường.
Trước khi lên đại học, Đàm Ninh sống ở Thành phố Huyên, chưa từng cảm thấy việc cả nhà mình là beta có gì đặc biệt. Bởi vì xung quanh cậu, rất nhiều người cũng giống như vậy.
Mãi đến khi vào đại học A, cậu mới biết thì ra có rất nhiều gia đình được tạo thành bởi alpha và omega.
Nghe các bạn học của mình vô tư bàn tán về cấp độ pheromone, những điều mà Đàm Ninh hoàn toàn không hiểu, mỗi lần nghe đều có cảm giác như vừa bước vào một thế giới mới.
Còn Lâm Tụng An, lại càng là một thế giới khác.
Nghe đồn pheromone của Lâm Tụng An thuộc cấp độ 9, trong khi ở Thành phố Huyên, nơi Đàm Ninh đã sống suốt 18 năm, alpha cao cấp nhất mà cậu từng gặp cũng chỉ mới cấp 7.
Từng có lần Từ Thanh Dương nói trong ký túc xá: Tôi chỉ cần đi ngang qua Lâm Tụng An là tim đã đập loạn, cổ họng như nghẹn lại."
Đàm Ninh thì không cảm nhận được loại ràng buộc sinh lý ấy.
Cậu nghĩ, nếu mình là omega, nhất định sẽ không dám đối đầu với Lâm Tụng An như bây giờ.
Cũng chẳng trách Lâm Tụng An hay bực mình nói: "Cậu đừng tưởng tôi không làm gì được cậu."
Nhưng thực tế là, anh thật sự không làm gì được Đàm Ninh.
Sau khi rửa mặt xong, nằm trên giường, vừa cầm điện thoại, Đàm Ninh đã thấy tin nhắn từ Lâm Tụng An: [Cũng không biết báo một câu bình an.]
Lại nữa.
Lâm Tụng An luôn nhắn những câu khó hiểu như thế.
Đàm Ninh trả lời ngắn gọn: [Bình an.]
[Gửi định vị cho tôi.]
[Làm gì?]
[Không có gì. Tôi đâu biết cậu thật sự về quê hay cầm tiền của tôi chạy đi chơi ở đâu đó rồi.]
Đàm Ninh bất đắc dĩ, gửi định vị.
Thành phố Huyên, Thiên Kiều Hoa Viên, số 32.
Sau đó Lâm Tụng An không nhắn thêm nữa. Đàm Ninh nhanh chóng bị cơn buồn ngủ cuốn đi, bên cạnh là chiếc hộp quà cũ kỹ đã sờn màu vì bị cậu v**t v* quá nhiều, giờ chỉ còn lại một người bạn bên gối.
Còn cái mới, cậu đã vứt vào góc vali.
Ngón tay Đàm Ninh nhẹ nhàng đặt lên chiếc hộp nhỏ chỉ to bằng bàn tay, tiếng lạo xạo khi cọ vào khiến cậu cảm thấy yên tâm lạ thường.
Một đêm không mộng mị.
Sáng hôm sau, Việt Oánh mới về nhà, mang theo hai túi to đồ ăn.
"Ninh Ninh, mẹ mua tôm càng mà con thích nhất đây. Lát nữa mẹ làm tôm rim dầu cho con nhé, còn có cả thịt dê nữa." Bà đặt túi nilong lên bàn, cau mày nói với ông ngoại: "Ba, ba không thể dọn dẹp nhà cửa chút à? Con về rồi, nhà gì như bãi rác vậy, ba không thể ngừng chơi mạt chược được à?"
Ông ngoại vừa ăn hạt dưa vừa nói: "Liên quan gì đến cô? Tôi không quản cô thì cô cũng đừng quản tôi."
Đàm Ninh từ phòng ngủ bước ra, cầm chổi bắt đầu quét dọn lặng lẽ. Việt Oánh nghẹn lời, giật lấy chổi từ tay Đàm Ninh, nói: "Mẹ không nói con, để đó mẹ dọn."
"Không sao, không có gì." Đàm Ninh lấy lại chổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!