Chương 14: (Vô Đề)

Ra khỏi phòng tiếp khách, Lâm Tụng An đã biến mất không thấy bóng dáng.

Đàm Ninh quay lại nhập nhóm. Trước khi đi đến nhà ăn nhân viên, lớp trưởng bỗng nói: "Hôm nay ba của Lâm Tụng An có thể sẽ tới."

Đàm Ninh sững người, bỗng nhiên cảm thấy hơi phiền lòng.

Nhưng khi đến nơi, người phụ trách bên công ty lại nói: "Chủ tịch Lâm ban đầu định ghé qua xem tình hình các bạn học của Lâm thiếu, nhưng có cuộc họp đột xuất nên không đến kịp."

Các sinh viên xì xào: "Ba anh ấy cưng chiều anh ấy quá trời luôn, vẫn coi anh ấy là trẻ con à?"

Đàm Ninh thở phào nhẹ nhõm.

Cậu đeo tai nghe chống ồn, lặng lẽ quan sát tòa nhà Tập đoàn Thiên Hà được bao bọc trong kính, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Người nào cũng trang điểm chỉn chu hoặc mặc vest gọn gàng, toát lên dáng vẻ của dân tinh anh công sở. Ở đây quy củ phức tạp, thứ bậc phân minh, tầng 36 là văn phòng của Chủ tịch hội đồng quản trị.

Còn cậu đang đứng ở tầng 27, nhà ăn nhân viên.

Hóa ra cũng chẳng xa vời gì.

Nhà ăn đúng là sang trọng, không thua gì nhà hàng Tây cao cấp. Đàm Ninh cầm khay cơm tìm một góc yên tĩnh ngồi, không tranh giành chỗ bên cửa sổ. Vừa ngồi xuống, cậu chợt bắt gặp ánh mắt của Trịnh Ngọc.

Không phải lần đầu tiên Đàm Ninh thấy ánh mắt đó, tràn đầy căm ghét và đố kị. Trịnh Ngọc hình như càng lúc càng ghét cậu.

Đang ăn thì Đàm Ninh nhận được tin nhắn của Việt Oánh:

[Bao giờ nghỉ? Mua vé chưa?]

Cậu trả lời: [Mai. Chưa mua.]

Từ trường về quê cậu không có tàu cao tốc, chỉ có xe khách, mất tầm bốn tiếng. Vé xe thì luôn dư, thường mua sát ngày cũng còn ghế đẹp.

Vài phút sau, Việt Oánh lại nhắn:

[Hè này có về không?]

[Về.]

Ăn xong, cả nhóm lại lên xe buýt quay về trường.

Về đến ký túc, Đàm Ninh bắt đầu thu dọn hành lý. Cậu tháo ga trải giường, gấp chăn mền, nhét vào túi hút chân không, dọn hết đồ đạc trên giường. Trịnh Ngọc đi ngang qua, liếc thấy hai chiếc hộp quà trên tay cậu, liền sẵng giọng: "Không ngờ cậu giàu dữ vậy."

Đàm Ninh đang cầm hai hộp quà đó.

Hà Thanh Duệ đang xem anime, nghe thấy Trịnh Ngọc nói liền hỏi: "Giàu gì cơ?"

Trịnh Ngọc cười khẩy: "Không có gì. Chỉ thấy có vài người ngoài mặt thế này, bên trong lại thế khác."

Hà Thanh Duệ lập tức hiểu ra Trịnh Ngọc đang nói móc ai, bĩu môi không lên tiếng, tiếp tục xem phim.

Đàm Ninh vờ như không nghe thấy, nhét đồ vào ba lô. Trịnh Ngọc vẩy nước trên tay, rồi đi về phía giường mình. Đàm Ninh dọn xong hành lý, chuẩn bị đặt vé xe thì nhận được cuộc gọi từ Lâm Tụng An. Ở ký túc xá, Đàm Ninh luôn theo thói quen tắt máy khi Lâm Tụng An gọi. Một lát sau, Lâm Tụng An nhắn tin: [Bãi xe toà nhà Bác Học.]

Đàm Ninh suy nghĩ một chút, rồi nhắn lại: [Tôi đặt vé xe cho ngày mai rồi.]

[Ừ, mai để cậu đi.]

Lâm Tụng An không chịu buông tha. Đàm Ninh cũng lười đôi co, kéo vali ra khỏi phòng. Vừa lúc gặp Hà Thanh Duệ đang đi lên, chỉ mặc áo ba lỗ vì nóng, tay cầm bịch ô mai. Thấy Đàm Ninh, cậu ngạc nhiên: "Đi sớm vậy?"

Đàm Ninh gật đầu.

"Ăn cái này không?" Hà Thanh Duệ chìa một gói ô mai nhỏ ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!