Chương 13: (Vô Đề)

Tuần thi cuối kỳ đã đến, lớp học ở trung tâm huấn luyện tạm ngưng. Lúc này lớp trưởng của lớp cơ sở gửi thông báo vào nhóm: [Đã liên hệ được với Công ty Bảo hiểm Tức Xương trực thuộc Tập đoàn Thiên Hà. Ngày 25 tháng 6 mở cửa tham quan. Chương trình gồm: tham quan công ty, thực hành mô phỏng bộ phận telesales, ăn trưa tại căng

-tin của tòa nhà Thiên Hà (nghe nói là căng

-tin tốt nhất thành phố, có cửa kính sát đất tầng 27 nhìn ra sông nha!).

Bạn nào bị trùng lịch thì báo trong nhóm để mình thống kê số người, tiện đặt xe buýt."

Đàm Ninh vốn không hứng thú với hoạt động kiểu này, nhưng thông báo này đã gửi từ hai ngày trước lận.

Đến khi lớp trưởng gửi phiếu ăn tạm thời của căng

-tin cho cậu, cậu mới ngẩn người: "À tôi quên báo là không tham gia. Giờ nói thì còn kịp không?"

Lớp trưởng nhìn anh như sắp phát điên: "Hôm qua sao không nói chứ? Xe đặt rồi, người thống kê rồi, giờ lại bảo không đi…"

Đàm Ninh đành đáp: "Xin lỗi, vậy tôi đi."

Thế là sau khi thi xong môn Lịch sử Pháp luật cuối cùng, Đàm Ninh lên xe buýt cùng đoàn sinh viên lớp cơ sở, đến tham quan Công ty Bảo hiểm Tức Xương.

Tổng cộng có 21 người. Lúc Đàm Ninh lên xe, thấy Trịnh Ngọc ngồi phía sau mình mới nhận ra, hóa ra Trịnh Ngọc cũng học lớp cơ sở, mà nửa học kỳ trôi qua rồi giờ mới biết.

Trịnh Ngọc không thèm nhìn cậu, đeo tai nghe vòng cổ, quay đầu ra ngoài cửa sổ, như thể cả hai chẳng quen biết.

Đàm Ninh dĩ nhiên chẳng để tâm, lặng lẽ ngồi xuống.

Bên cạnh cậu không có ai ngồi.

Khi xe bắt đầu lăn bánh, Đàm Ninh nghe thấy mấy người phía sau nhắc đến Lôi Hân.

"Lôi Hân hôm nay không đi à?"

"Đi làm gì? Bố cậu ta là người của Thiên Hà, chắc nhìn phát chán rồi ấy chứ."

"Ủa? Vậy thì Lâm Tụng An chắc cũng không đi."

"Anh ấy đến thì cậu muốn làm gì?"

"Không phải! Tớ chỉ tò mò tập đoàn lớn kiểu đó như thế nào thôi! Với cả, cậu không muốn biết cuộc sống của thiếu gia nhà giàu thế nào sao? Có giống phim truyền hình không?"

Đàm Ninh thầm nghĩ: Cuộc sống của thiếu gia nhà giàu là mỗi ngày không làm gì ngoài hỏi tôi "đêm nay gặp không?" đó.

Cậu đoán chắc Lâm Tụng An sẽ không đến, nhưng khi tới công ty bảo hiểm, lại thấy Lâm Tụng An đã đứng đó từ trước.

Đàm Ninh đứng cuối đoàn, đeo tai nghe chống ồn, vốn không nghe rõ tiếng xôn xao vì sự xuất hiện của Lâm Tụng An, nhưng mùi hương quen thuộc lại đến trước. Đàm Ninh khựng lại, ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt mỉm cười của Lâm Tụng An.

Lâm Tụng An nhướng mày với cậu.

Đàm Ninh vô thức nhìn quanh, nhận ra đoàn đã đi khuất sau góc hành lang, giờ chỉ còn cậu và Lâm Tụng An tụt lại phía sau.

Bên cạnh chỉ là tiểu cảnh cây xanh trong nhà, không có người qua lại.

Đàm Ninh thở phào, định bước nhanh đi tiếp thì lại bị Lâm Tụng An cản lại. Anh tháo tai nghe của Đàm Ninh, áp vào tai mình: "Tai nghe gì mà cách âm tốt thế?"

Đàm Ninh cúi đầu định bật nhạc lớn hơn, thì Lâm Tụng An che tay lên màn hình điện thoại anh: "Lại trốn tôi à? Tháng này không phải còn được gặp nhau một lần sao?"

Đàm Ninh đành ngoan ngoãn đứng lại.

Lâm Tụng An kéo cậu vào lòng, hôn nhẹ một cái. Cảm nhận được cơ thể Đàm Ninh đang căng cứng, anh cười nói: "Còn sợ người khác thấy à? Cậu nghĩ tụt lại rồi thì ai quay lại tìm cậu chắc?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!