Chương 12: (Vô Đề)

Sáng hôm sau, khi Đàm Ninh vừa thay đồ chuẩn bị đến thư viện thì bạn cùng phòng mới đã tới, kéo theo hai vali hành lý.

Là một cậu con trai ăn mặc giống hệt Đàm Ninh, khuôn mặt thon dài, gò má hơi cao, đeo kính gọng đen, cũng mặc hoodie và quần jeans, màu sắc xám, trắng, đen đơn giản. Khác ở chỗ là quần áo của cậu ta được may ôm gọn hơn, trông gọn gàng hơn hẳn.

Vừa ngẩng đầu nhìn thấy Đàm Ninh mặt lạnh như tiền từ sáng sớm, cậu ta hơi sững người, trong mắt thoáng qua chút kinh ngạc, nhưng bị thái độ lạnh lùng kia làm cho sợ, không dám nói gì.

Đàm Ninh kéo cửa ra, nghiêng người nhường chỗ.

"Cảm ơn," Cậu bạn đẩy hai vali vào rồi mím môi, như lấy hết dũng khí để chủ động lên tiếng: "Chào cậu, tôi là Hà Thanh Duệ, trước học ngành Lưu trữ hồ sơ, mới chuyển sang khoa Luật, học kỳ sau mới chính thức học, nên tôi tranh thủ chuyển đồ trước kỳ nghỉ. Phiền mọi người rồi."

Đàm Ninh gật đầu: "Chào cậu, tôi là Đàm Ninh."

Hà Thanh Duệ vừa định hỏi thêm thì Đàm Ninh nói: "Hai người kia còn chưa dậy, nói nhỏ chút."

Hà Thanh Duệ lập tức tỏ ra ngượng ngùng: "Xin lỗi…"

Mặc dù giọng Đàm Ninh rất nhẹ, không có chút trách móc, nhưng Hà Thanh Duệ vẫn không nhịn được cúi đầu.

Cậu thầm nghĩ: Sao lại có người nói chuyện thẳng thừng thế này chứ?

Cậu nhìn theo bóng Đàm Ninh khoác balo rời khỏi ký túc, lúc này Trịnh Ngọc mới thò đầu từ trên giường xuống, mắt còn ngái ngủ, nhìn thấy người lạ đứng ở cửa thì não phải mất vài giây để tải lại ký ức: "Cậu là Hà Thanh Duệ đúng không? Tôi là Trịnh Ngọc, người đã kết bạn với cậu qua WeChat đấy."

Hà Thanh Duệ vẫn còn chưa hoàn hồn sau cú sốc vì phản ứng lạnh nhạt của Đàm Ninh, lúc này mới ngẩng đầu, hỏi lại: "Chào cậu, cuối cùng cũng gặp rồi. Vừa nãy, người đó là…?"

"À, cậu ấy vẫn vậy đấy, đầu óc có vấn đề."

Hà Thanh Duệ "à" một tiếng, gãi đầu: "Ồ"

Trịnh Ngọc chỉ về phía giường gần cửa sổ: "Đó là giường và bàn của cậu. Hôm qua bọn tôi đã dọn dẹp sơ rồi, cậu chỉ cần lau lại là dùng được."

"Cảm ơn nhé." Hà Thanh Duệ đi đến, rồi chợt nhớ ra: "Vừa rồi người đó là Đàm Ninh mà cậu từng nhắc đến đúng không?"

"Ừ, cậu chưa từng gặp à?"

"Chưa, tôi ở khu Bắc, nhưng có nghe về cậu ấy. Họ đồn cậu ấy ngày nào cũng đến thư viện, không nói chuyện, không chơi với ai, beta mà đẹp trai lạnh lùng."

Trịnh Ngọc khịt mũi một tiếng: "Đồn với đoán, đúng là lắm chuyện."

Hà Thanh Duệ vừa lau dọn vừa nói: "Nhưng nhìn cậu ấy đúng là kiểu người khó gần thật."

Trịnh Ngọc dụi mắt chuẩn bị rời giường.

"Ký túc xá bên cậu tốt hơn bên khu Bắc nhiều, chỗ tôi vẫn còn giường tầng. Tôi quen ngủ tầng dưới, giờ chưa biết trèo giường thế nào đây. À mà mấy cái rèm giường tụi cậu gắn kiểu gì thế? Giường đó là của Đàm Ninh hả? Tôi muốn lắp kiểu như cậu ấy."

"Kiểu gì cơ?" Trịnh Ngọc ngáp dài.

"Kiểu thanh trượt chữ U ấy, gắn vào dễ hơn. Rèm màu đen nhìn cũng đẹp nữa."

Trịnh Ngọc vẫn đang dùng loại rèm kiêm màn chống muỗi mua ở siêu thị từ năm nhất, vừa dày vừa cồng kềnh, mấy chỗ khung còn muốn gãy. Nghe Hà Thanh Duệ nói vậy thì tò mò, giường cậu nằm lại cạnh giường Đàm Ninh nên tiện thể bò qua cuối giường, vén nhẹ tấm rèm của Đàm Ninh lên.

Tấm rèm màu đen dày nặng bằng vải thô cotton. Trịnh Ngọc cười: "Che dày thế, không biết là đang giấu ai nữa."

Vừa dứt lời thì cậu sững lại.

Tấm rèm bị vén nhẹ, để lộ ra hai chiếc hộp quà đặt cạnh gối Đàm Ninh.

Nhỏ cỡ lòng bàn tay, hộp rất tinh xảo, nhìn như để đựng đồng hồ hoặc trang sức.

Trên hộp có hàng chữ tiếng Anh quen quen, Trịnh Ngọc không nhận ra nên lấy điện thoại ra tra, thì ra là một thương hiệu xa xỉ của Pháp. Vào trang web chính hãng xem thử, mẫu đồng hồ phổ thông nhất cũng không dưới 30.000 tệ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!