Lâm Tụng An thường nói đôi mắt của Đàm Ninh là cú lừa lớn nhất thế kỷ 21. Bởi vì tròng mắt nhạt màu, dưới ánh sáng trông như ánh mắt dịu dàng chứa tình cảm, thực chất là một hầm băng lạnh thấu xương.
Lâm Tụng An nhận ra điều này quá muộn. Họ ở bên nhau đã gần nửa tháng, vậy mà Đàm Ninh vẫn chưa từng hỏi tên anh.
Lần đầu tiên sau khi làm xong, Đàm Ninh mới miễn cưỡng nhận tiền và đồng ý kết bạn WeChat, dưới sự nhắc nhở của Lâm Tụng An mới ghi chú ba chữ "Lâm Tụng An", như thể cực kỳ không tình nguyện.
"Thật hư quá đi."
Lâm Tụng An véo má Đàm Ninh, cắn nhẹ mũi và cằm cậu, rồi nằm lên người cậu.
Ý nghĩ trôi về buổi chiều nóng bức trong xe vào tháng Sáu.
Alpha cuối cùng cũng xả hết sức lực, Đàm Ninh th* d*c, bàn tay nắm cửa xe mềm nhũn buông xuống, đặt lên vai Lâm Tụng An đẩy nhẹ, rồi lại thôi.
Đàm Ninh bất đắc dĩ nói: "Nặng quá."
"Cả tháng nay, cậu không nghĩ đến việc chủ động liên lạc với tôi sao?" Lâm Tụng An dùng đầu ngón tay xoắn lấy tóc cậu.
Sao lại quay về chủ đề này…
Đàm Ninh vừa định mở miệng, Lâm Tụng An đã tự giễu: "Thôi khỏi, tôi biết cậu định nói gì rồi. Cậu sẽ hỏi lại tôi: "Liên lạc để làm gì?"
"
Đàm Ninh nhìn anh với ánh mắt vô tội.
Lâm Tụng An lại cắn cậu một cái.
Dính quá, Đàm Ninh không thích cảm giác bị áp sát như vậy, trái tim như bị đè nén, thở không ra hơi. Nhưng Lâm Tụng An vẫn không ngừng hôn khẽ lên cơ thể cậu, thỉnh thoảng lại hôn lên môi.
"Đàm Ninh." Lâm Tụng An hiếm khi gọi thẳng tên cậu như vậy. Đàm Ninh ngẩng lên, ánh mắt của Lâm Tụng An rực nóng, m*t nhẹ môi cậu rồi hỏi: "Khi nào cậu mới chủ động hôn tôi?"
Đàm Ninh nhíu mày, Lâm Tụng An bật cười khẽ.
Chọc Đàm Ninh thì phải biết điểm dừng.
Đàm Ninh còn hung dữ hơn cả mèo, mèo có cào thì cùng lắm tiêm vài mũi, chứ nếu Đàm Ninh mà tức đến mức ra tay, thì kỳ mẫn cảm của Lâm Tụng An không ai giải cứu nổi.
Cả hai người đều ngầm hiểu mà bỏ qua câu hỏi đột ngột đó. Lâm Tụng An ngồi dậy, Đàm Ninh cũng theo đó ngồi lên.
Khăn ướt trên xe gần như đều do Đàm Ninh dùng.
Vài phút sau, Đàm Ninh ngồi ở ghế sau, toàn thân đã gọn gàng sạch sẽ. Chiếc hoodie rộng thùng thình che đến tận gốc đùi, bên dưới vẫn chưa mặc quần, nửa quần bị Lâm Tụng An đè lên. Cậu lười kéo lại, chỉ tựa đầu vào cửa kính thẫn thờ, lấy lại sức.
Lâm Tụng An thì nhanh chóng mặc đồ chỉnh tề, ngồi dựa ở phía bên kia xe, tư thế gần giống Đàm Ninh, chỉ khác là anh đặt đôi chân dài mảnh mai của Đàm Ninh lên đùi mình, lơ đãng xoa cổ chân cậu.
"Vẫn luôn muốn hỏi cậu" Anh lười nhác nói: "Cao lại đến cơ sở đào tạo này? Không phải cậu chẳng hứng thú gì với mấy tín chỉ ngoại khóa à?"
"Ra nước ngoài."
"Cái gì?" Lâm Tụng An cao giọng.
"Có cơ hội được đi du học bằng học bổng."
Lâm Tụng An không hiểu: "Rốt cuộc cậu định làm gì? Ở lại học cao học, hay đi du học, hay vào hãng luật lớn?"
Đàm Ninh không đáp.
Lạ thật, nhìn bề ngoài thì Đàm Ninh là người cực kỳ có kế hoạch, có thời khóa biểu chi tiết và tuân thủ nghiêm ngặt, học hành nghiêm túc, thời gian rảnh đều đi làm thêm. Nhưng sau hơn một năm quen nhau, Lâm Tụng An bỗng nhận ra, có lẽ anh đã hiểu sai về Đàm Ninh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!