Đàm Ninh rất ít khi nhìn thẳng vào mắt người khác.
Nhưng khi Lâm Tụng An nhìn cậu, cậu không hề né tránh theo bản năng.
Ấn tượng đầu tiên Lâm Tụng An để lại luôn là kinh diễm. Ngũ quan gần như hoàn hảo, đường nét gương mặt sắc sảo và tinh tế, giữa chân mày toát lên khí chất cao quý. Dù còn trẻ, nhưng mọi hành động đều thoải mái và điềm tĩnh. Trong đời sống thường ngày, Đàm Ninh rất hiếm khi gặp được người như Lâm Tụng An, nên anh đã nhìn thêm vài lần.
Không rõ cảm giác mà Lâm Tụng An mang lại là ôn hòa hay xa cách, hình như là cả hai.
Kỳ lạ là rõ ràng Đàm Ninh chưa từng gặp người này ở nhà Lâm Kỳ, vậy mà anh ta đứng ở góc bếp mở trong căn biệt thự lại chẳng hề lạc lõng, như thể sinh ra đã phù hợp với phông nền là những bức tường đá cẩm thạch sang trọng.
Đàm Ninh ngần ngừ hai giây rồi bước xuống cầu thang.
Dưới sự chỉ dẫn của Lâm Tụng An, cậu tìm được máy lọc nước nóng lạnh nằm ngay bên cạnh máy pha cà phê.
Họ đứng cạnh nhau.
Khoảng cách chưa đến nửa mét.
Âm thanh máy lọc nước và máy pha cà phê hòa quyện, khiến không khí không quá ngượng ngập.
Lâm Tụng An cao ít nhất một mét tám bảy, vóc dáng rắn rỏi, khiến cho Đàm Ninh vốn đã cao so với người thường, khi đứng bên cạnh lại trở nên nhỏ bé mong manh. Đàm Ninh theo phản xạ thẳng lưng lên.
Hôm đó cậu mặc một chiếc hoodie lót lông màu xám, đầu cúi xuống, tay theo thói quen rút một nửa vào ống tay áo.
Lâm Tụng An giúp cậu nhấn nút nước nóng.
Tầng một ngoài họ ra, dường như không còn ai.
Mùi cà phê đậm đà lan tỏa, Đàm Ninh lờ mờ ngửi thấy chút ngọt của caramel. Lâm Tụng An hỏi: "Uống cà phê không?"
Đàm Ninh ấn nút tạm dừng trên máy lọc nước: "Không, cảm ơn."
Cậu cầm ly thủy tinh định quay lại, Lâm Tụng An cũng không nói thêm gì. Anh không tò mò sao lại có người lạ mặt trong nhà, người lạ này cũng không tỏ vẻ gì là hứng thú với anh.
Đàm Ninh bước qua người Lâm Tụng An, trở về tầng hai.
Lâm Kỳ tranh thủ chơi game vài phút, thấy Đàm Ninh quay lại thì giật mình suýt ném văng tay cầm lên cao nửa mét, hoảng hốt ho khan hai tiếng che giấu, cố làm ra vẻ bình tĩnh: "Anh vừa đi đâu vậy?"
"Lấy nước."
Đàm Ninh ngồi xuống, lật xem mấy bài tập mà Lâm Kỳ đã làm. Lâm Kỳ vừa nhìn màn hình TV, vừa liếc sang Đàm Ninh, trong bụng đoán xem bao lâu nữa Đàm Ninh sẽ gọi mình tiếp tục học.
Nhưng đợi năm phút, Đàm Ninh vẫn im lặng, chỉ cầm bút viết gì đó, không rõ là đang chép bài hay làm gì khác.
Lâm Kỳ bắt đầu nghi ngờ, lại đợi thêm hai phút, hoàn toàn không thể tập trung chơi game nữa. Tất cả sự chú ý đều dồn hết lên người Đàm Ninh, vài giây lại phải ngẩng đầu nhìn cậu một lần. Nhưng Đàm Ninh vẫn ngồi im bất động như chuông đồng, như thể hoàn toàn không quan tâm bao giờ Lâm Kỳ sẽ quay lại học tiếp.
Lâm Kỳ không nhịn được nữa, hỏi: "Anh còn dạy nữa không đấy? Nếu anh cứ giữ thái độ thế này, tôi sẽ nói mẹ ngay, anh đừng hòng nhận được đồng nào!"
Vừa dứt lời, Lâm Kỳ đã thấy Lâm Tụng An đứng ở cửa, sợ đến nỗi bật dậy. Tay cầm game lần này không may mắn như trước, rơi xuống sàn gỗ phát ra tiếng "cạch", suýt nữa thì vỡ tan.
Đàm Ninh quay lưng về phía cửa nên không biết chuyện gì xảy ra, chỉ tưởng Lâm Kỳ lại nổi cáu quăng đồ.
Cậu đáp: "Thái độ của tôi có vấn đề gì sao? Nhiệm vụ hôm nay tôi đã hoàn thành, dạy xong rồi, bài tập cũng làm xong."
Giọng cậu rất bình tĩnh, như thể việc hoàn tất ba tiếng học chỉ trong một tiếng rồi ra về là chuyện hoàn toàn hợp lý.
Lâm Kỳ không muốn bị một người xa lạ lấn át trước mặt Lâm Tụng An, cố nén cơn giận đầy ấm ức, nghiến răng nói: "Tôi chỉ làm tiếng Anh với toán thôi."
Đàm Ninh đậy nắp bút đỏ lại, nói: "Tôi chỉ phụ trách hai môn đó, những môn khác không thuộc phạm vi của tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!