Chương 1: (Vô Đề)

Đàm Ninh là một kẻ kỳ lạ.

Ai từng tiếp xúc với cậu đều nói như vậy.

Cậu rất kỳ quặc, kiểu người mà nhìn lần đầu thì còn có thể chịu đựng, nhưng tuyệt đối không chịu được đến ngày thứ ba.

Cậu luôn đi một mình, đeo ba lô sọc trắng xám, mặc áo hoodie và quần jean rộng thùng thình đơn sắc, đi qua lại giữa khoa Luật và thư viện chính. Giữa hai nơi ấy có một con đường rợp bóng cây rất rộng, Đàm Ninh luôn xuất hiện đúng giờ, bước đi vừa phải, đeo tai nghe, không chớp mắt nhìn thẳng về phía trước, bất kể mưa nắng.

Nghe thì có vẻ chẳng có vấn đề gì.

Nếu không vì khuôn mặt tinh xảo đến khó tin và dáng người cao gầy khác biệt so với Beta bình thường, thì có lẽ cậu đã không bị chú ý nhiều đến thế.

Bị chú ý thì cũng đi kèm với bàn tán.

Có người tò mò từ khu Bắc chạy sang tận khu Nam chỉ để chờ gặp Đàm Ninh, vừa thấy cậu xuất hiện liền chạy đến xin WeChat. Đàm Ninh chẳng dừng bước, mặt lạnh tanh đáp: "Không."

Người kia còn định hỏi thêm, nhưng Đàm Ninh dừng lại, không kiên nhẫn hỏi: "Sao cậu cứ đi theo tôi thế?"

Ánh mắt cậu đầy ghét bỏ, không hề che giấu chút nào.

Sau vài lần như vậy, Đàm Ninh được gắn luôn mác kẻ kỳ quặc nổi tiếng của trường, đến năm hai vẫn bị chỉ trỏ sau lưng.

Người biết chuyện còn nói, Đàm Ninh không chỉ lạnh lùng với người ngoài, mà ngay cả với bạn học cùng lớp hay bạn cùng phòng cũng thế.

Đi ngang bạn cùng lớp cậu cũng không chào hỏi. Không tham gia hoạt động tập thể, không vào bất kỳ câu lạc bộ nào, lúc nào cũng ngồi hàng đầu trong lớp, ngay trước bục giảng. Ngoài những bài tập nhóm không thể tránh, cậu không giao tiếp với ai.

Toàn bộ thời gian rảnh, cậu dành để đi làm thêm kiếm tiền.

Đàm Ninh không hiểu vì sao chỉ vì mình thích sống trong thế giới riêng mà lại bị gọi là "kẻ kỳ quặc", nhưng cậu cũng chẳng quan tâm.

Điều cậu quan tâm hơn là tài khoản ngân hàng có tăng hay không, tối nay lúc 6 giờ cậu còn phải dạy kèm, học sinh là bé trai lớp 5, môn tiếng Anh và Toán, 300 tệ/giờ, tổng 3 giờ.

Phụ huynh rất hào phóng, Đàm Ninh cũng hết lòng chuẩn bị. Khi quay về ký túc xá thu dọn sách vở, vừa đến cửa thì nghe thấy tiếng trò chuyện bên trong.

Trịnh Ngọc nói rất to, đang đùa giỡn với một bạn cùng phòng khác: "Đừng có làm lệch đồ của nó, coi chừng bị ánh mắt chết chóc đó nhìn chằm chằm."

Từ Thanh Dương cười lạnh:  "Nhìn tao á? Nó còn chẳng thèm liếc tao một c** ** chứ! Tao thật sự phát ngán thằng đó rồi, cứ như có lời nguyền trên người, lúc ẩn lúc hiện."

"Hôm qua còn có người hỏi tao, nói cái thằng Đàm Ninh cùng phòng mày có bị tự kỷ không? Thế mà lại có người muốn xin WeChat của nó!"

"Dù sao thì công nhận là nó có đẹp—"

"Đẹp cái gì? Tao thấy mặt thằng đó trắng bệch như ma treo cổ ấy!"

Vừa dứt lời, Đàm Ninh đẩy cửa bước vào.

Trịnh Ngọc và Từ Thanh Dương lập tức im bặt, sợ đến mức tim muốn ngừng đập, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đứng đó, mắt nhìn lảng đi nơi khác.

Đàm Ninh đi thẳng tới bàn, thay sách học chuyên ngành bằng sách và vở dạy kèm, kéo khóa ba lô, rồi quay lưng bước đi.

Toàn bộ quá trình chưa tới 30 giây.

Cửa vừa đóng lại, Trịnh Ngọc nhịn không được đá mạnh vào ghế: "Nhìn thấy nó là thấy xui xẻo."

Đàm Ninh ngồi trên tàu điện ngầm, lấy điện thoại ra ôn từ vựng IELTS. Bên cạnh là một nam sinh có vẻ là Alpha, Đàm Ninh cảm nhận được ánh nhìn lặp lại đang đổ lên gương mặt mình liền đứng dậy, chuyển tới cạnh cửa tàu.

Góc nghiêng của Đàm Ninh thực sự rất đẹp.

Trên lớp học, cũng từng có người ngẩn người ngắm nhìn như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!