Màn đêm đặc quánh như mực loang, bao trùm kín mít cả thành phố. Không có gió, ngay cả quầng sáng đèn đường cũng ngưng đọng trong không khí, những hạt bụi li ti lơ lửng trong vòng sáng vàng mờ, nhưng không thể xuyên thấu bóng tối phía xa. Trên đường thỉnh thoảng có một chiếc taxi chạy đêm lướt qua, đèn xe xé toạc màn đêm trong khoảnh khắc, có thể thấy bóng cây ngô đồng bên đường chập chờn như ma quỷ, rồi ngay lập tức bị bóng tối sâu hơn nuốt chửng.
Đêm như vậy, tĩnh lặng đến đáng sợ, dường như ngay cả hơi thở của thành phố cũng bị một bàn tay lạnh lẽo bịt kín, chỉ còn lại sự đè nén vô thanh, nặng trĩu đè lên lòng mỗi người.
Bước chân của Trần Hạo đặt trên bậc thang xi măng của khu chung cư cũ kỹ, phát ra tiếng "đùng, đùng" trầm đục, vang rõ mồn một trong hành lang tĩnh mịch. Anh đi rất chậm, mỗi bước chân đều như đang xác nhận điều gì đó
- tay phải luôn đút trong túi, nắm chặt một cuốn sổ bìa cứng, các đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch. Trong hành lang không có đèn, chỉ có ánh trăng lọt qua cửa sổ ở mỗi khúc quanh, chiếu sáng những vết nứt trên bậc thang và lớp vữa tường bong tróc.
Khi đi ngang qua tầng ba, anh ngửi thấy mùi khí gas thoang thoảng từ nhà hàng xóm, lẫn với tiếng ho của người già, mùi vị cuộc sống quen thuộc đó lại khiến lòng anh càng thêm lạnh lẽo
- căn nhà thuê mà anh, mẹ và chị gái Trần Quyên từng sống cũng có mùi khí gas như vậy, khi đó anh luôn nói "Mẹ, chị, con lớn rồi kiếm tiền nhất định sẽ đổi một căn nhà có ban công", nhưng giờ anh đã trưởng thành, có khả năng mua một căn nhà có ban công, song mẹ và chị gái lại sớm đã rời xa anh.
Cuối cùng cũng đến tầng sáu, khi anh rút chìa khóa ra, c*m v** ổ khóa, tiếng "cạch" kim loại va chạm khiến tay anh run lên. Đây là một căn ký túc xá chưa đầy mười mét vuông, được đơn vị phân cho khi anh còn là học viên ở đoàn kịch, lớp vữa tường đã ngả vàng, góc tường giăng đầy mạng nhện, đồ đạc duy nhất là một chiếc giường sắt và một cái bàn học đã bong sơn. Khi cánh cửa đẩy ra, tiếng "kẽo kẹt" như tiếng khóc kéo dài, trong đêm nghe đặc biệt chói tai.
Anh không bật đèn, mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, có thể thấy trên bàn học đặt một khung ảnh, bên trong là ảnh của Trần Quyên
- cô gái mười bốn tuổi buộc tóc đuôi ngựa, mặc bộ đồng phục học sinh bạc màu, nụ cười e thẹn, ánh mắt lại rất sáng.
Anh đi đến trước cửa sổ, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên bậu cửa, bậu cửa gỗ bị năm tháng mài mòn trở nên nhẵn bóng, mang theo một chút hơi lạnh. Anh từ từ đẩy cửa sổ ra, gió đêm ùa vào, mang theo mùi ẩm mốc, như thổi từ bờ sông
- đó là con sông mà Trần Quyên đã nhảy xuống, mỗi năm vào tiết Thanh minh khi anh đi tảo mộ, đều ngửi thấy mùi vị này. Gió lướt qua gò má anh, thổi bay những sợi tóc lòa xòa trước trán, anh không kìm được rùng mình, nhưng không đóng cửa sổ, chỉ lặng lẽ đứng đó, nhìn về phía đường nét thành phố mờ ảo phía xa, như đang chờ đợi điều gì, lại như đang xác nhận điều gì.
Điếu thuốc lá trong túi cộm vào lòng bàn tay anh đau nhói. Đây là điếu thuốc anh mua ở tiệm tạp hóa nhỏ trước cổng đoàn kịch hôm nay, bao thuốc nhăn nhúm, trên đó in dòng chữ "Hút thuốc lá có hại cho sức khỏe."
Anh là người sống bằng giọng hát, sư phụ đã dặn đi dặn lại "không được dính vào thuốc lá rượu chè, dây thanh quản quý hơn cả mạng sống", tháng sau còn có một buổi biểu diễn báo cáo quan trọng, nếu hỏng giọng thì mấy năm học việc sẽ đổ sông đổ bể. Nhưng vừa nãy khi thấy tên Hoàng Hoài trên bản tin dưới lầu, ngực anh như bị nghẹn lại, chỉ có nắm chặt bao thuốc này mới có thể thở được đôi chút.
Anh run rẩy rút ra một điếu thuốc, kẹp giữa ngón tay, lớp giấy cuốn thuốc cọ vào đầu ngón tay, hơi thô ráp. Bật lửa bật ba lần mới cháy, ngọn lửa nhỏ bé nhảy múa trong bóng tối, chiếu lên gương mặt tái nhợt của anh
- dưới khóe mắt có quầng thâm nhạt, là do mấy ngày nay không ngủ ngon, nhưng ánh mắt lại đặc biệt sáng, mang theo một sự quyết tuyệt gần như điên cuồng. Anh đưa điếu thuốc lên miệng, hít một hơi thật sâu, khói thuốc cay nồng lập tức xộc vào cổ họng, như có vô số mũi kim châm chích, anh không kìm được ho dữ dội, "khụ, khụ, khụ", tiếng ho vang vọng trong căn ký túc xá chật hẹp, mang theo nỗi đau bị đè nén, như một con thú bị nhốt trong lồng đang giãy giụa.
Tiếng ho dần lắng xuống, anh lau khóe miệng, từ trong túi lấy ra cuốn sổ bìa cứng đó. Bìa sổ màu đen, mép đã sờn, lộ ra lớp giấy da bò bên trong. Anh mượn ánh trăng lật mở, giấy đã ngả vàng, trên đó viết đầy những cái tên bằng mực xanh đen, bên cạnh mỗi tên đều có một dòng chữ nhỏ, như ghi lại điều gì đó - "Tôn Hạo, Hoàng Hoài, 15.9.2008, cướp hộp bút chì của Trần Quyên ném vào nhà vệ sinh, bắt Trần Quyên quỳ trong nhà vệ sinh nam", "Lý Đình, Vương Manh, 20.9.2008, xô đẩy Trần Quyên trong hành lang, tát, giật tóc"... Chữ viết ngày càng mạnh tay, đến mấy trang sau, mực đã thấm xuyên qua mặt giấy.
Hai chữ "Hoàng Hoài" viết ở trang thứ hai của cuốn sổ, cỡ chữ lớn hơn các tên khác một vòng, bên cạnh còn vẽ một dấu X nhỏ, giờ phút này, Trần Hạo cầm bút đỏ, ngòi bút lơ lửng phía trên cái tên, tay hơi run rẩy. Anh nhớ lại mùa đông năm đó, khi chị gái về nhà, trên người toàn vết trầy xước, cánh tay có mảng lớn bầm tím, Trần Hạo vội vàng hỏi, "Chị, có phải bọn chúng lại bắt nạt chị không?"
Trần Quyên giọng yếu ớt nói "Bọn chúng trói em vào một cái cây nhỏ, chúng nó đứng bên cạnh ném cành cây và lá vào người em, em cố gắng giãy giụa, cái cây nhỏ gãy, em trượt theo sườn dốc ngã xuống, nên mới thành ra thế này..." Lúc đó anh mới học cấp hai, chỉ có thể ôm chị khóc, nói "Chị, sau này em sẽ bảo vệ chị."
Nhưng anh đã không làm được
- một tháng sau, Trần Quyên nhảy sông tự vẫn, cảnh sát tìm kiếm hai ngày cũng không tìm thấy thi thể của Trần Quyên, vụ án cũng kết thúc một cách vội vàng.
Bút đỏ hạ xuống, gạch một dấu X thật mạnh lên cái tên "Hoàng Hoài", mực đỏ như máu khô, loang ra một chút trên giấy. Anh vẽ rất mạnh tay, ngòi bút chọc thủng khiến giấy hơi nhăn, các đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch. "Chị, người đầu tiên."
Anh khẽ nói, giọng khàn đặc, nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng, nhưng không rơi xuống
- anh tự nhủ, đợi đến khi tất cả các tên đều được gạch dấu X đỏ, rồi mới khóc.
Đúng lúc này, từ xa truyền đến một hồi còi cảnh sát chói tai, "u
- u -", xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm. Âm thanh ngày càng gần, rồi lại dần xa, như một con mãnh thú hung dữ đang lang thang trong thành phố.
Trần Hạo đi đến bên cửa sổ, nhìn về hướng tiếng còi cảnh sát truyền đến, khóe miệng anh cong lên một nụ cười phức tạp
- có sự nhẹ nhõm, có nỗi đau, và còn một chút tự hào khó nhận ra. Anh như thể có thể nhìn thấy cảnh sát bận rộn dưới tòa nhà tập đoàn Lam Hải, có thể thấy sự hoảng loạn của những người xung quanh khi thi thể Hoàng Hoài được khiêng đi. "Chị, chị thấy không?"
Anh khẽ nói với ngoài cửa sổ, giọng rất nhẹ, như đang nói chuyện với không khí, "Những gì bọn chúng nợ chị, em sẽ đòi lại từng chút một. Trước đây em không có năng lực bảo vệ chị, bây giờ em đã lớn rồi, có thể báo thù cho chị rồi."
Gió đêm cuốn lên vạt áo anh, thổi khiến ảnh của Trần Quyên trong khung ảnh hơi lay động, như thể đang đáp lại anh. Anh lại hít một hơi thuốc, lần này không ho, vị cay nồng trượt xuống cổ họng, đốt lên một ngọn lửa trong lồng ngực, khiến anh cảm thấy ấm áp hơn một chút. Khói thuốc tan ra trước mắt anh, làm mờ đi cảnh đêm ngoài cửa sổ, cũng làm mờ đi ánh lệ trong đáy mắt anh.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào ký túc xá, rọi lên cuốn sổ trên bàn học, dấu X đỏ dưới ánh nắng đặc biệt chói mắt. Trần Hạo ngồi trên giường, tay cầm một tờ "Lam Hải Buổi Sáng", trang nhất của tờ báo dùng chữ in đậm màu đen viết:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!