Mạnh Tinh Lan tìm Lương Dập Nhiên còn có việc khác nên không bảo Nguyễn Miên đến ban xã hội cùng nữa, hai người tách ra ở chỗ cầu thang tầng hai.
Nguyễn Miên đi đến cửa lớp, duỗi tay đẩy cửa, trùng hợp là bên trong cũng có người đi ra, hai người một người kéo một người đẩy, cũng chẳng để ý, bất ngờ va vào nhau.
Cái cốc trên tay cô gái "lạch cạch" rơi xuống đất vì cầm không chắc. Một ít nước còn sót lại ở đáy cốc bắn hết lên giày Nguyễn Miên.
Nguyễn Miên lui về sau một bước nhỏ, khom lưng nhặt chiếc cốc và cái nắp rơi ở bên cạnh lên, "Xin lỗi, vừa nãy tôi không để ý bên trong có người đi ra."
Cô bạn kia tên Lưu Tịnh Nghi, là cán sự môn Văn của lớp.
Cậu ta nhận lấy chiếc cốc từ tay Nguyễn Miên, khóe miệng hơi nhếch lên, nét mặt và ánh mắt đều lộ rõ sự chán ghét, giọng điệu cũng bất thiện: "Lần sau đi đường nhớ để ý."
Trước khi đi còn dùng bả vai huých vai Nguyễn Miên một cái.
Nguyễn Miên xoa xoa bả vai, nhìn bóng lưng xa dần của cậu ta, cảm thấy thật khó hiểu, nhưng cũng không nghĩ nhiều mà đi vào lớp.
Mới đặt mông xuống chưa được bao lâu, Lưu Tịnh Nghi đi lấy nước về, bên cạnh là Triệu Thư Đường cười nói không ngừng, lúc này Nguyễn Miên mới sực tỉnh, chắc Triệu Thư Đường đã làm chuyện xấu gì đây mà.
Cái trò nhàm chán này, Nguyễn Miên vốn chướng mắt, xoay xoay bút trong tay, thờ ơ nhìn ra chỗ khác.
Cách đó không xa, Triệu Thư Đường nghe Lưu Tịnh Nghi kể xong, cũng quay đầu nhìn sang chỗ Nguyễn Miên, sau đó không mặn không nhạt nói: "Con người cậu ta là vậy, bình thường thì giả nai lắm, thực tế chẳng khác gì bà mẹ của mình, một bụng ý đồ xấu xa, ba tớ bị lừa như thế đấy."
Lưu Tịnh Nghi thở dài: "Thật sự thấy không đáng thay cậu."
Từ lúc sắp nghỉ hè, Lưu Tịnh Nghi đã được nghe Triệu Thư Đường kể sau khi ba mình tái hôn thì vô tâm với mình như thế nào, trong lòng chỉ nghĩ đến cô con gái riêng của bà mẹ kế, còn bỏ tiền để chạy cho cậu ta vào lớp này.
Cậu ta và Triệu Thư Đường là bạn học từ hồi cấp hai, đến nay cũng được năm, sáu năm, tình cảm cũng khá thân thiết, vô cùng tin tưởng lời nói của Triệu Thư Đường.
Lúc ấy Lưu Tịnh Nghi thấy đau lòng thay cô bạn thân vô cùng, nên đưa cho Triệu Thư Đường tất cả số tiền tiêu vặt mình có, còn nói sau này dù chuyện gì xảy ra thì vẫn luôn có cậu ta ở đây.
Triệu Thư Đường nhận tiền của Lưu Tịnh Nghi, mời cậu ta ra ngoài ăn, sau đó kể cho cậu ta biết hết những bất công, oan ức mà mình phải chịu ở trong nhà.
Sau khi khai giảng, vì hồi nghỉ hè từng được nghe Triệu Thư Đường kể những chuyện xấu mà mẹ kế và con gái mẹ kế từng làm nên tất nhiên ấn tượng của Lưu Tịnh Nghi với Nguyễn Miên chẳng tốt hơn là bao.
Cậu ta vỗ vỗ bả vai Triệu Thư Đường, an ủi: "Không sao, đừng nghĩ nhiều làm gì, dù sao tớ sẽ luôn đứng về phía cậu."
Triệu Thư Đường cười: "May mà còn có cậu."
***
Những chuyện này Nguyễn Miên chẳng hay biết. Vùi đầu viết được một nửa bài Vật lý xong, cô gối đầu lên cánh tay ngủ trưa một lúc.
Đang lúc mơ mơ màng màng, cô cảm giác bên cạnh có bóng người lay động. Cô muốn tỉnh dậy nhưng mí mắt nặng như treo ngàn cân trên đó vậy, cuối cùng lông mi chỉ khẽ run rồi lại tiếp tục ngủ say.
Lúc tỉnh lại lần nữa thì nghe thấy tiếng chuông vào lớp.
Hôm nay mới có điểm, còn xếp hạng trong trường vẫn chưa có, Chu Hải chưa kịp điều chỉnh lại chỗ ngồi, Nguyễn Miên vẫn ngồi cuối lớp như cũ.
Cửa sau vừa mở ra, cơn gió lạnh lập tức thổi vào. Cô mới tỉnh ngủ, còn chưa kịp lấy lại tinh thần đã bị gió thổi rùng mình.
Có điều bị thổi một trận như thế, cô lập tức tỉnh táo lại.
Nguyễn Miên xoa cánh tay đang run lên, nghĩ đến tiết Văn đầu tiên của chiều nay thì cảm thấy thật khổ, chỉ sợ lát nữa Triệu Kỳ sẽ bắt cô đọc bài văn mình viết cho cả lớp nghe.
Đang miên man suy nghĩ, ghế bên cạnh bị ai đó kéo ra, một bóng người cao ngất ngồi xuống, trong xoang mũi ngập tràn mùi dầu gội sạch sẽ, nhẹ nhàng.
Động tác xoa cánh tay của cô dần chậm lại, lúc đang do dự không biết nên mở miệng nói gì đó hay không, chàng trai đột nhiên vươn tay ra đặt cốc trà sữa lên bàn cô.
Nguyễn Miên ngây ngẩn cả người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!