Chương 7: Nói một câu tôi cũng đâu có ăn thịt cậu

Điểm của kỳ thi tháng được công bố vào ngày đầu tiên sau khi kết thúc kỳ nghỉ Quốc khánh.

Tình trạng học lệch của Nguyễn Miên vẫn nghiêm trọng như cũ, Toán ôm điểm tuyệt đối, tổng điểm các môn tự nhiên là 280, lần này môn tiếng Anh ăn may được ba chữ số, còn mỗi môn Văn là vẫn ở ngưỡng vừa đạt chuẩn, tròn 90 điểm không hơn không kém.

Sau khi có điểm, cô không hề bất ngờ khi bị giáo viên môn Văn là Triệu Kỳ gọi lên văn phòng.

Thầy Triệu là giáo viên cấp tỉnh, đã từng dạy vô số học sinh lớp chuyên, từng thấy khá nhiều người học lệch, nhưng chưa từng gặp ai học lệch nghiêm trọng cỡ này.

Đọc xong bài văn Nguyễn Miên viết, thầy đẩy gọng kính trên sống mũi lên, mãi sau mới lên tiếng: "Nếu bài văn này mà do thầy chấm, thầy sẽ không cho em nổi 30 điểm."

Nguyễn Miên cúi đầu, để lộ cái gáy trắng nõn, không dám đáp lời.

Triệu Kỳ lật lại bài kiểm tra của cô, đọc lại từ đầu đến cuối một lần nữa. Cuối cùng, thầy dùng hai ngón tay chỉ vào bài thi, chất vấn: "Em nhìn hơn trăm học sinh lớp chuyên xem, có ai điểm môn Văn thấp hơn em không? Nếu em có thể dành một chút xíu tâm huyết của môn Toán sang môn Văn thì đã không thấp đến nỗi này."

Là học sinh, lúc thầy cô đang nói mà bạn lại ngắt lời thì thầy cô có thể sẽ cho rằng bạn đang chống đối mình. Hồi còn học ở Trung học số Sáu Nguyễn Miên thường xuyên gặp phải tình huống này, đã sớm nghiên cứu ra biện pháp để đối phó với giáo viên.

Đầu tiên, thấy thầy Triệu đã dạy dỗ đủ, cô mới mở miệng nhận lỗi, nói sẽ cần cù chăm chỉ hơn trong thời gian tới và đạt thành tích tốt hơn trong lần thi tiếp theo.

Thầy Triệu thấy thái độ nhận lỗi của cô rất là chân thành, ngoài môn Văn, điểm số các môn khác của cô cũng không tệ, nói gì thì nói đây vẫn là một hạt giống tốt nên không làm khó thêm nữa, "Thầy nghe thầy Chu bọn em nói học kỳ này em mới chuyển đến trường Trung học số Tám, thầy chẳng quan tâm giáo viên Văn ở trường cũ quản em như thế nào, giờ đến lượt thầy, thầy không yêu cầu quá cao siêu, chỉ cần em cần cù chịu khó, cố gắng tiến bộ từng chút một là được."

Nguyễn Miên gật đầu đáp, "Em biết rồi ạ, cám ơn thầy Triệu."

"Học tập ấy mà, không nên chỉ chăm chăm vùi đầu học, đôi khi cũng phải nhìn xem người khác học như thế nào, nghe nhiều hơn quan sát nhiều hơn, kiểu gì cũng không sai được." Thầy Triệu nâng chén trà lên nhấp một ngụm, "Em xem bạn cùng bàn em đi, điểm Toán lần này của em ấy ngang em, nhưng điểm Văn được tận 103, người ta làm được điều ấy bằng cách nào?"

Trùng hợp thay, thầy Triệu vừa mới nhắc đến Trần Ngật giây trước, giây sau người này đã đi ngang qua văn phòng. Mắt thầy Triệu rõ là tinh, đang cầm chén trà chợt kêu lên: "Trần Ngật."

Nguyễn Miên vô thức ngoảnh đầu nhìn về hướng cửa sổ. 

Chàng trai ôm chồng bài thi trên tay. Dưới ánh nắng, mái tóc xoăn mềm mại hơi rủ xuống. Dưới sự thăm hỏi nhiệt tình của Triệu Kỳ, ánh mắt anh lướt qua đây.

Đường nét khuôn mặt ấy gọn gàng và sạch sẽ, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, ánh mắt nhuốm vài phần mờ mịt không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Triệu Kỳ đặt chén trà trên tay xuống rồi vẫy, "Trần Ngật, em qua đây chút."

Lúc Nguyễn Miên thấy anh xoay người đi đến, cả người cứng đơ, nếu lúc nãy Triệu Kỳ kêu cô về lớp trước thì chắc giờ cô sẽ bước ra khỏi phòng với tư thế cùng tay cùng chân mất.

Nhưng may là thầy ấy không làm vậy, Trần Ngật cũng nhanh chóng đi đến, dáng người cao ráo lặng lẽ đứng cạnh Nguyễn Miên.

Xung quanh ngập tràn mùi hương thuộc về riêng anh, mát lạnh, sạch sẽ, tựa như cơn mưa xối xả ập tới giữa cái nắng gay gắt của mùa hạ, khiến người ta đột nhiên tỉnh táo lại, khiến người ta trầm luân say mê.

Triệu Kỳ đưa anh bài thi của Nguyễn Miên: "Đây là bài văn của bạn cùng bàn Nguyễn Miên của em, em xem xem, có suy nghĩ gì không?"

Nguyễn Miên cảm thấy Triệu Kỳ có chút không được sáng suốt cho lắm.

Bài thi chất thành đống lộn xộn trên sách giáo khoa, cơn gió ngoài cửa sổ thổi bay một góc bài thi, Trần Ngật đặt tay lên trên, khớp xương rõ ràng, gân xanh trên mu bàn tay như ẩn như hiện.

Tầm mắt Nguyễn Miên theo tay anh lướt lên cổ tay, lại cúi đầu xuống, như đang chờ xét tội, biết rõ thứ gì đang đợi mình ở phía trước nhưng vẫn khủng hoảng bất an như cũ.

Trần Ngật đọc lướt qua một lươt, bỏ qua con số 30 điểm cực lớn bên cạnh, cố nặn ra một nụ cười: "Bài này viết cũng khá ổn ạ."

Triệu Kỳ trừng mắt, hận không thể lấy băng dính dán ngay miệng anh lại.

"Ý em là chữ viết ạ, chữ rất đẹp, còn phần viết văn thì…" Trần Ngật khịt mũi, nói: "Viết lạc đề cũng được 30 điểm, không biết lúc chấm bài người chấm có tỉnh táo hay không nữa."

"Ầm" một cái, lưỡi dao vô hình treo trên đỉnh đầu Nguyễn Miên rơi xuống theo ý cười như có như không của chàng trai.

Giết người cùng lắm là đầu rơi máu chảy, nhưng chỉ một câu nói bâng quơ của anh đã đủ đánh Nguyễn Miên không còn mảnh giáp. Cô như đứng trên đống lửa ngồi trên đống than, chỉ hận trên mặt đất không có cái lỗ nào để chui xuống.

Triệu Kỳ không để ý đến câu nói đùa của anh, nói vào chuyện chính: "Tình trạng học lệch của bạn cùng bàn em khá là nghiêm trọng, nếu em không bận gì thì giúp đỡ em ấy một chút, có phương pháp học tập hữu ích nào thì nói cho người ta biết, đàn ông con trai đừng có mà hẹp hòi đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!