Bìa của cuốn sổ đã có chút phai màu, chữ viết trên trang giấy ố vàng cũng hơi mờ, nhưng không ảnh hưởng đến việc nhận dạng.
Trần Ngật mở trang đầu tiên ra, trên đó chỉ có hai dòng chữ, một dòng ghi mốc thời gian nào đó khá lâu và đối với anh không có gì ấn tượng mấy, dòng kia lại là một câu nói mà anh vô cùng quen thuộc.
— 16/08/2008.
— Nhĩ Đông Trần, Ngật trong Tháp Phật sừng sững hái được sao.
Trần Ngật sững sờ một thoáng, lập tức nhớ đến cái đêm mùa hạ khô hanh và ngột ngạt năm đó, nhớ đến cô gái rụt rè, kiệm lời, đối diện với anh là sợ hãi.
Từ lúc biết Nguyễn Miên từng thích mình, vô số lần anh thử lục tìm trong ký ức những chuyện có liên quan đến cô, muốn từ đó cố gắng tìm ra ngọn nguồn của tình cảm ấy, nhưng lại chưa từng nghĩ rằng trên đời này còn có một loại tình cảm gọi là nhất kiến chung tình.
Một câu nói không liên quan của anh, lại là sự rung động kéo dài không thôi trong cuộc đời cô.
Trần Ngật chợt nhận ra cuốn sổ trên tay mình là gì, hô hấp như nghẹn lại, bàn tay đang cầm quyển sổ khẽ run lên.
Yết hầu anh khẽ trượt lên xuống, đầu ngón tay lật sang trang thứ hai. Trang giấy ma sát phát ra âm thanh rất nhẹ, mà trang này vẫn là hai dòng chữ rồng bay phượng múa.
— 31/08/2008.
— Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Trần Ngật không lạ gì ngày này, đó là ngày khai giảng của trường Trung học số Tám, cũng là ngày anh tưởng là lần đầu tiên gặp Nguyễn Miên.
Con đường đã đi sai ngay từ ban đầu, phải hơn mười năm sau mới trở lại đúng quỹ đạo của nó.
Trần Ngật lật tiếp vài tờ nữa, đối với anh, hầu hết ngày tháng và nội dung trên đó đều là những ký ức rời rạc mơ hồ.
Trong những năm tháng anh chẳng hề hay biết, mọi rung động và nỗi buồn của cô gái ấy, tưởng chừng chẳng liên quan gì đến anh, nhưng lại tình cờ có liên quan đến anh.
Trong thế giới của cô, anh trình diễn một vở kịch oanh oanh liệt liệt, mà cô chỉ là một vai phụ mờ nhạt chẳng quan trọng.
Đến lặng lẽ, đi cũng lặng thinh.
Giống như ngày 30 tháng 1 năm 2009, ở chùa Khê Sơn, cô cầu nguyện rằng "Nguyện hằng năm luôn được gặp anh", mà anh chỉ ước qua loa rằng ngày mai trời đừng có tuyết.
Và vào ngày 1 tháng 9 năm 2009, có lẽ cô buồn vì chuyện anh ra nước ngoài, cho nên trên trang giấy này mới có dấu vết của nước mắt, nhưng Trần Ngật của lúc ấy lại bận sứt đầu mẻ trán vì chuyện ra nước ngoài, chốc chốc lại thấy may mắn vì sắp thoát khỏi biển khổ cấp ba.
Trần Ngật năm 17 tuổi không biết rằng, đối với anh đó chỉ là ra nước ngoài một thời gian để học tập, nhưng đối với Nguyễn Miên năm 17 tuổi đó là nỗi niềm tiếc nuối không bao giờ được gặp lại.
Cô nói cô sẽ không tiếp tục thích anh nữa.
Nhưng trang tiếp theo lại là một câu, hình như tình cảm của tôi dành cho cậu ấy nhiều hơn tôi tưởng, tôi không thể học được cách dừng lại đúng lúc, dù muốn dừng, nhưng trong mắt vẫn toàn là cậu ấy.
Cô thi cử thất bại, anh từ bỏ suất tuyển thẳng.
Cô trở về cuộc sống cấp ba đơn điệu chán ngắt, anh rời trường, từ nay về sau cách cô ngày một xa, vui hay buồn của anh, cô đều không thể thấy.
Ngày chụp ảnh tốt nghiệp, anh chúc cô thi đại học cố lên, sau đó cô gửi lại anh tờ lưu bút có ghi "Chúc cậu thi đại học thuận lợi, bảng vàng đề tên."
Có lẽ khi ấy cô không biết đó là lưu bút ghi cho anh.
Bữa liên hoan chia tay, anh đến muộn đi cũng vội, không để ý đến những lời Giang Nhượng muốn nói lại thôi, cũng chẳng thể nhìn ra tình cảm trong đôi mắt đỏ hoe của cô.
Hè đến, cô thi trượt đại học, quay về trường cấp ba cũ học lại. Cha mẹ anh tổ chức cho anh một bữa tiệc cảm ơn thầy cô ở khách sạn xịn nhất Bình Thành, trong bữa tiệc náo nhiệt, anh chẳng hề thấy tiếc nuối vì sự vắng mặt của cô.
Ngày 17 tháng 8 năm 2010, cô đứng trên con phố huyên náo ồn ào, có lẽ khoảnh khắc ấy thật sự muốn buông bỏ đoạn tình cảm này.
Cô hy vọng hai năm ấy sẽ kết thúc tại thời điểm tốt đẹp nhất, cho nên mới để lại hai câu nói bi thương đến vậy vào ngày trước khi anh chuẩn bị ra nước ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!