Sau khi nghe điện thoại xong, Trần Ngật mới nhận ra trong lòng im ắng lạ thường. Anh quay sang chỗ sô pha, Nguyễn Miên đưa lưng về phía cửa sổ, cô cúi đầu, ngồi ở đó không nhúc nhích, bên cạnh là mấy bộ quần áo đã được gấp gọn và chiếc ba lô màu đen đang mở ở một bên.
Anh không biết chuyện gì đang xảy ra, cất di động rồi đi qua. Trước khi đến gần anh chợt dừng bước, ánh mắt đặt trên tờ giấy Nguyễn Miên đang cầm trên tay.
Chính xác mà nói, đó là di thư của anh.
Làm nghề này như bọn họ, mỗi lần trước khi ra ngoài làm nhiệm vụ sẽ phải viết một bức di thư để phòng trường hợp xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không có thời gian xử lý chuyện sau này.
Trần Ngật vốn đặt di thư và nhẫn ở dưới gối đầu trong ký túc xá. Hôm trước anh nhờ Thẩm Du quay về thu xếp một số đồ đạc giúp mình, Thẩm Du tiện thay cầm hai thứ này đến đây luôn.
Trần Ngật không mong cô sẽ trông thấy những dòng này, cũng giống như anh không muốn cô biết chuyện mình bị thương vậy. Có một số việc mặc dù không thể tránh được, nhưng biết sớm khác với việc biết muộn.
Ít nhất là trước đó Trần Ngật không muốn Nguyễn Miên nhìn thấy thứ này sớm, đối với cô có lẽ đây là chuyện tàn nhẫn nhất.
Sống chết là chuyện thường tình, đó là điều ai cũng phải trải qua, mà khi chuyện này rơi xuống người thân bên cạnh, có lẽ đó không phải là một khó khăn dễ dàng vượt qua.
Trần Ngật lẳng lặng đi tới, sau đó nửa ngồi xuống trước mặt Nguyễn Miên, muốn rút tờ giấy đó ra khỏi tay cô, "Được rồi, đừng nhìn."
Nguyễn Miên không buông tay, ngón tay siết rất chặt, lúc nhìn anh hốc mắt cô đỏ hoe, dường như phải dùng rất nhiều dũng khí mới dám mở miệng, "Có phải nếu lần này anh không —"
"Không có nếu như." Trần Ngật ngắt lời cô, hơi dùng sức rút tờ giấy kia ra rồi gấp lại theo nếp gấp cũ, "Anh đã về rồi, giả thiết này không thể thành lập."
Đôi nhẫn vẫn còn nằm trong lòng bàn tay Nguyễn Miên, chẳng hiểu sao trong lòng cô đột nhiên thấy sợ hãi và khủng hoảng vô cùng.
Trước kia khi còn đi học, vào đợt nghỉ hè cô từng tham gia vài dự án viện trợ y tế ở Châu Phi cùng với giáo sư của mình, từng nghe người trong đội nói rằng những bác sĩ không biên giới [1] trước khi đến một nơi nguy hiểm nào đó sẽ phải để lại một bức di thư, cũng như những người lính Trung Quốc đến Châu Phi chấp hành nhiệm vụ, trước khi đi cũng sẽ để lại đôi câu vài lời.
[1] Bác sĩ không biên giới là một tổ chức phi chính phủ quốc tế do một số bác sĩ người Pháp thành lập vào năm 1971 với mục đích nhân đạo. Tổ chức này đưa ra những cứu trợ y tế trong các trường hợp khẩn cấp như thiên tai, dịch bệnh, nạn đói hay chiến tranh… còn có những hoạt động dài hạn như cứu trợ sau các thiên tai, trong các cuộc xung đột kéo dài hay giúp đỡ những người lưu vong. (Theo Wikipedia)
Nguyễn Miên nhớ trước đó không lâu sau khi cô biết chuyện Trần Ngật bị thương, khi nói với anh những lời đó, cô tự cho rằng mình có thể thản nhiên đón nhận mọi tình huống đột ngột xảy ra với anh. Mà khi thật sự nhìn thấy bức di thư này, Nguyễn Miên mới nhận ra cái gọi là "em sẵn lòng" hay "em nguyện ý" thực chất chỉ là cố tỏ ra mạnh mẽ mà thôi.
Tựa như khi ấy, khi bọn họ gặp lại nhau ở Lạc Lâm, cô có thể thản nhiên và thờ ơ khi đối diện với Trần Ngật, nhưng lúc đứng trước sinh tử của anh, tất cả đều sụp đổ hết.
Cô không thể chấp nhận việc anh xảy ra bất kỳ sơ xuất nào.
"Trần Ngật….." Nguyễn Miên không kiềm chế được nước mắt, cổ họng như nghẹn lại, nhất thời nửa lời cũng không nói ra được.
Tiếng khóc nức nở như mũi kim dày đặc đâm vào lòng Trần Ngật, đồng thời khiến anh cảm thấy đau đớn không thể diễn tả được bằng lời.
Kéo dài, sắc nhọn, mãi không thể tiêu tan.
Trần Ngật hơi đứng dậy ôm người nọ vào lòng, nước mắt nóng hổi thấm qua lớp vải mỏng, khiến vùng da nơi ấy cũng nóng lên theo.
Cổ họng anh khô khốc, yết hầu trượt lên trượt xuống vài lần, cánh môi mấp máy, nhưng một chữ cũng chẳng thốt ra được.
Một lúc lâu sau, tiếng khóc dần dần dừng lại, chuyển thành một khoảng lặng dài.
Nguyễn Miên ngồi ở đó, lúc được anh ôm vào lòng, đầu cô khẽ tựa vào lòng anh, hai má cọ lên áo anh, ấm áp mà ẩm ướt.
Trần Ngật đưa tay nhéo gáy cô, tựa như đang vỗ về, "Không sao đâu."
Cô không hé răng, chỉ giơ tay ôm anh, một lúc lâu sau mới mở miệng, giọng nói hãy còn nghẹn ngào, "Trước giờ sinh nhật em em chưa bao giờ thật lòng mong ước điều gì, bởi vì em cảm thấy những gì em muốn giờ đã có được rồi, những thứ không có được không thể cứ ước là sẽ có."
"Em không phải người có lòng tham không đáy." Cô nói: "Chỉ có năm nay, em cho phép mình được ước một điều."
Trần Ngật rũ mắt nhìn cô, "Điều gì?"
"Em mong rằng —" Nguyễn Miên ngẩng đầu, đôi mắt ướt át sáng ngời, nghiêm túc nhấn mạnh từng chữ: "Trần Ngật một đời bình an, sống lâu trăm tuổi."
Trong phòng bệnh chỉ im lặng một lúc, Trần Ngật giơ tay lau nước mắt trên mặt cô, sau đó lấy hai chiếc nhẫn trong lòng bàn tay cô ra, quỳ một chân xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!