Chương 67: Em hy vọng một năm này, anh sẽ luôn bình an

Mùa đông năm 2019 đến rất sớm, cơn gió Bắc ập đến thành phố phồn hoa này, gió lạnh thấu xương, lạnh cắt da cắt thịt. Chỉ mới giữa tháng 11, nhiệt độ đã rơi xuống chỉ còn một chữ số, bầu trời xám xịt, mây mù vô tận.

Trần Ngật đã rời thành phố B được hơn một tháng. Trong khoảng thời gian ấy, Nguyễn Miên theo Mạnh Phủ Bình đến thành phố H tham gia hội thảo nghiên cứu về việc điều trị khối u tuyến ức, ban ngày đến các bệnh viện lớn để học tập, buổi tối trở về khách sạn còn phải sửa lại tài liệu làm báo cáo, bận đến nỗi chân không chạm đất, một ngày ngủ không đủ tám tiếng.

Sau khi trở lại thành phố B, thỉnh thoảng Nguyễn Miên và Trần Ngật mới liên lạc với nhau. Có lúc không đúng dịp, anh gọi điện tới lúc cô đang bận, đến khi gọi lại thì không có ai trả lời.

Cuối tháng 11, Trần Ngật từ Tây Nam về thành phố B, anh được cử đến Tây Á chấp hành nhiệm vụ. Đêm trước khi xuất phát, anh gọi điện cho Nguyễn Miên.

Một lần không được lại gọi lần thứ hai, gọi liên tiếp năm, sáu cuộc đều tự động tắt vì thời gian dài không có ai nghe máy.

Khi ấy thành phố B đã bị không khí lạnh bao phủ hoàn toàn, gió Bắc ban đêm lạnh như dao cắt khiến mặt mũi đau nhức.

Trần Ngật mặc đồng phục tác chiến gọn gàng, đôi ủng quân đội không quá mắt cá chân tôn lên dáng người cao ráo. Anh đứng trên hành lang, ánh sáng di động yếu ớt phản chiếu lên mặt anh, phác họa hình dáng cơ thể cường tráng.

Anh gửi tin đi, sau đó nhanh chóng sải bước, bóng lưng vụt qua hành lang.

Sau khi đến chỗ Tống Hoài một lát, Trần Ngật và Thẩm Du sóng vai bước ra khỏi văn phòng. Hai người đều mặc đồng phục tác chiến, trong bóng đêm, gần như không nghe thấy tiếng bước chân của họ.

Thẩm Du cầm mũ bên tay phải, thấp giọng hỏi: "Mày liên lạc với Nguyễn Miên chưa?"

"Không gọi được, để lại tin nhắn cho cô ấy rồi." Trần Ngật ngước nhìn bầu trời đen kịt nơi xa, chẳng nhìn thấy thứ gì cả.

Cùng lúc ấy, ở bệnh viện cách đó mấy chục km, phòng cấp cứu sáng trưng, trên nền gạch vốn sạch sẽ giờ lại đầy vết máu, tiếng khóc lóc thảm thiết nối tiếp nhau.

Mấy tiếng trước, trên một con phố tấp nập gần bệnh viện Hiệp Hòa xảy ra một vụ tai nạn giao thông liên hoàn, thương vong rất nặng nề, các bệnh viện xung quanh không thể tiếp nhận được hết, phải chuyển một nhóm bệnh nhân đến Hiệp Hòa.

Nguyễn Miên bị gọi đến phòng cấp cứu để hỗ trợ. Đến khi hoàn thành nhiệm vụ thì trời đã tối muộn, cô theo Mạnh Phủ Bình quay về khoa Ngoại lồng ngực.

Ngoài cửa sổ sương mù trắng xóa, bầu trời xám xịt, che khuất những tòa nhà cao tầng, chỉ có thể mơ hồ nhìn ra được góc cạnh.

Nguyễn Miên ngồi vào chỗ viết hồ sơ bệnh án, trong văn phòng chỉ còn tiếng ngòi bút ma sát với trang giấy.

Hơn sáu giờ, bên ngoài vang lên tiếng nói chuyện, Nguyễn Miên dừng bút, xoa cổ rồi ngả người ra sau, nhắm hai mắt lại rồi lấy di động trong ngăn bàn ra.

Vừa mở mắt ra đã ngồi thẳng người dậy, mũi chân bất cẩn đá trúng chân bàn "Bụp" một cái, cô mặc kệ cơn đau, vội vàng nhấn vào một cuộc gọi nhỡ trong đó rồi gọi lại, trong ống nghe chỉ có âm báo đối phương đã tắt máy.

Nguyễn Miên buông di động, nhấn vào wechat.

[CY]: Ăn ít cơm hộp thôi, đừng lo lắng, anh sẽ nhanh chóng trở về.

Cô cúi đầu nhìn chằm chằm tin nhắn này, nhìn thật lâu, sau đó nhấn vào thanh trò chuyện gõ gõ xóa xóa vài lần, cuối cùng chỉ gửi một tin nhắn gồm bốn chữ thường nói nhất.

— Chú ý an toàn.

Thời điểm cuối năm, có thể nhìn thấy không khí năm mới sôi nổi và náo nhiệt trên khắp các nẻo đường, ngày cuối cùng của tháng 12 chính là sinh nhật của Nguyễn Miên.

Ngày xưa, Nguyễn Miên thấy ngày hôm nay vẫn như mọi ngày. Cô không thích náo nhiệt, nếu không có Hà Trạch Xuyên và Lâm Gia Hủy, có lẽ đến cả bánh gato cô cũng lười chuẩn bị.

Năm nay cũng không ngoại lệ, điều duy nhất không giống chính là hai người ngày xưa hay đón sinh nhật với cô, giờ một người đã rời thành phố B, một người đang đi công tác ở nước ngoài.

Vào ngày sinh nhật, vì phải trực Tết Nguyên đán nên Nguyễn Miên được nghỉ một ngày. Từ sáng sớm cô đã nhận được điện thoại của Phương Như Thanh và Nguyễn Minh Khoa, rồi lại nhận được điện thoại của Mạnh Tinh Lan và Lâm Gia Hủy.

Sau đó lần lượt nhận được lời chúc của các bạn học, Nguyễn Miên trả lời từng cái một, sau đó vô thức nhấn vào khung trò chuyện với Trần Ngật.

Lịch sử trò chuyện của bọn họ vẫn dừng lại ở tháng trước.

Nguyễn Miên kéo lên trên, mãi đến khi xem hết mới giật mình nhận ra hai người đã nhắn tin với nhau nhiều như vậy.

Nội dung thoạt nhìn khá nhàm chán, chỉ là những chuyện lông gà vỏ tỏi, bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn. Cô thở dài, sao trước kia không cảm thấy cuộc sống của hai người khô khan vậy nhỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!