Lúc Nguyễn Miên dẫn Trần Ngật xuống nhà gặp Đoạn Anh thì Triệu Ứng Vĩ vừa về tới nơi. Thật ra không phải ông không biết Trần Ngật, ngày xưa khi bọn nhỏ còn đi học, ông từng gặp Trần Ngật vài lần ở siêu thị nhà Lý Chấp, sau khi tốt nghiệp, những ngày lễ Tết hay nghỉ lễ thỉnh thoảng ông cũng vô tình gặp anh mấy lần.
Chưa nói chuyện bao giờ, nhưng ít nhất là có quen biết.
Trần Ngật đối với Triệu Ứng Vĩ cũng vậy, chào hỏi xong, lúc ngồi xuống anh nói với Nguyễn Miên: "Trước đó anh từng gặp chú ấy ở chỗ Lý Chấp mấy lần."
Nguyễn Miên ăn một miếng táo, "Thật ạ? Vậy hai người có nói chuyện với nhau không?"
"Không." Trần Ngật ngoảnh sang nhìn cô, "Hồi đó trông anh hơi khó gần, cũng không thích nói chuyện với người lạ."
Nguyễn Miên vô cùng đồng tình với mấy lời này, "Lần đầu tiên gặp anh em cũng thấy như vậy."
Trần Ngật nhướng mày, đào hố cho cô, "Chẳng phải lần trước em nói không nhớ lần đầu gặp anh là lúc nào sao?"
Nguyễn Miên không đáp.
Anh dùng đầu gối huých nhẹ đầu gối cô một cái, hỏi nhỏ: "Không nhớ thật à?"
"Nhớ mà, lần đầu tiên em gặp anh là ở lớp 11-1 còn gì?" Nguyễn Miên vẫn mạnh miệng không chịu nhận như cũ, còn hắt nước bẩn cho anh, "Lúc ấy anh đối xử với bạn cùng bàn không thân thiện chút nào."
Từ lúc gặp lại đến giờ, Trần Ngật cố ý nhớ lại những chuyện đã qua, đương nhiên cũng nhớ rõ cái lần đầu tiên gặp nhau theo lời Nguyễn Miên nói.
Hôm ấy là ngày cuối cùng của tháng 8, vì việc báo cáo tham gia thi đua đã muộn một ngày nên sáng hôm ấy đến lớp anh chỉ kịp cất cặp rồi phải lên văn phòng Chu Hải một chuyến, sau đó đến căn
-tin mua nước với Giang Nhượng. Trên đường về chuông vào học vang lên, mấy đứa con trai bọn họ chạy thẳng về lớp trước khi tiếng chuông thứ hai kêu.
Trần Ngật ngồi vào chỗ cùng lúc với tiếng chuông vào lớp, anh có hơi nhạy cảm đối với cái nhìn của người khác, cho nên ánh mắt không hề che giấu của bạn cùng bàn khiến anh nhanh chóng chú ý tới.
Nhưng hình như cô bạn cùng bàn này can đảm hơn các bạn nữ khác nhiều, anh đã lên tiếng mà cô vẫn cứ ngơ ngác nhìn anh.
Trần Ngật cảm thấy buồn cười, nhưng dáng vẻ vẫn lạnh nhạt và lười biếng như cũ, anh cũng chẳng để ý chuyện này lắm. Lúc này đây, những chuyện xảy ra sau đó giống như thước phim điện ảnh, cảnh tượng xẹt qua trong đầu anh.
Sách giáo khoa Sinh học trên bàn trong tiết tự học buổi sáng.
Học bá trong miệng Giang Nhượng.
Môn Sinh được điểm tuyệt đối.
Cái tên chiếm hai phần ba trên trang sách giáo khoa, chữ viết rồng bay phượng múa, tên và ngoại hình vô cùng khác nhau.
…..
Hóa ra khi người ta không thèm để ý, thật sự sẽ quên đi rất nhiều chuyện.
"Lúc đó anh đã nghĩ em là…" Trần Ngật lẩm bẩm, nhưng nhanh chóng nhận ra giờ nói vậy chẳng khác gì thêm dầu vào lửa nên dừng lại.
Nguyễn Miên hoang mang, "Anh nghĩ em là gì?"
Anh lắc đầu, "Không có gì."
Nguyễn Miên còn muốn hỏi nữa nhưng Phương Như Thanh đã gọi qua ăn cơm, đành phải tạm gác đề tài này sang một bên, ăn một bữa cơm vô cùng náo nhiệt.
Sau khi ăn xong, Nguyễn Miên bị Phương Như Thanh gọi vào bếp nói chuyện. Trần Ngật và hai chị em nhà họ Triệu ngồi trên sô pha trong phòng khách xem TV.
Triệu Thư Đường đưa mắt nhìn Trần Ngật ngồi bên cạnh, dù nghĩ thế nào đi chăng nữa cô vẫn cảm thấy khó tin. Trong ấn tượng của cô, Trần Ngật và Nguyễn Miên giống như hai đường thẳng song song không có điểm chung, nhưng cô lại nghĩ đến bản thân và Lâm Thừa, quen nhau nhiều năm như vậy, thậm chí hồi cấp hai, cấp ba cũng học chung một trường, nhưng chẳng nói với nhau được mấy câu, mãi đến khi lên đại học gặp lại nhau, quỹ đạo của hai đường thẳng song song mới chồng lên nhau theo năm tháng.
…..
Triệu Thư Đường và Trần Ngật hàn huyên đôi câu, Triệu Thư Dương ngồi bên cạnh không ngừng chuyển kênh, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn sang Trần Ngật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!