Tiếng của Triệu Thư Dương chẳng khác gì sét đánh bên tai Nguyễn Miên và Trần Ngật. Hai người đều sững sờ, vừa ngẩng đầu lên, bóng dáng Phương Như Thanh chợt lóe qua cửa sổ.
Nguyễn Miên như đứa trẻ yêu sớm bị cha mẹ bắt gặp, hoảng loạn đến nỗi chỉ biết đẩy cánh tay Trần Ngật, "Anh đi đi."
Trần Ngật lại bình tĩnh hơn, còn nắm lấy tay cô, "Đi gì mà đi, chúng ta có phải yêu sớm đâu."
Lúc này Nguyễn Miên mới sực tỉnh, nhưng cô vẫn buông tay anh ra, sau đó nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, "Em nghĩ anh nên đi thì hay hơn."
Trần Ngật bị cô nhìn như vậy mới phản ứng lại, vừa nãy anh nhận được điện thoại của Nguyễn Miên, tưởng có chuyện gì nên vội vàng chạy ra ngoài, đến quần áo cũng chưa kịp thay.
Đồ ngủ còn đỡ, là kiểu dáng vận động, bên trên là áo T
-shirt, bên dưới là quần thể thao màu đen, không nói thì không nhận ra đây là đồ ngủ.
Nhưng mà dép lê thì…
Anh cúi đầu nhìn đôi dép bông trên chân, con người chín chắn trưởng thành ngày xưa giờ lại không biết phải làm sao, "Giờ anh đi còn kịp không?"
Đương nhiên là —
Không kịp.
Chỉ mất hai câu, Phương Như Thanh đã từ trên tầng đi xuống, đứng ở cửa, vẻ mặt thân thiện, "Trần Ngật đến hả cháu, bên ngoài lạnh lắm, mau vào nhà ngồi đi."
Trần Ngật dứt khoát vò mẻ chẳng sợ sứt, gật đầu đáp, "Làm phiền bác rồi ạ."
Vào trong nhà, Phương Như Thanh bảo Nguyễn Miên dẫn Trần Ngật vào phòng khách ngồi trước, còn hỏi Trần Ngật muốn uống trà hay nước trái cây.
Trần Ngật vội vàng lễ phép đáp: "Không cần phiền bác vậy đâu ạ."
"Có gì đâu." Phương Như Thanh nghĩ giờ cũng khuya rồi, uống trà xanh dễ ảnh hưởng đến giấc ngủ nên pha cho anh một tách trà nhài giúp ngủ ngon hơn, bà cười nói: "Cứ coi đây như nhà của cháu là được."
Trần Ngật ngoan ngoãn đến lạ, "Dạ, cháu cảm ơn bác."
Phương Như Thanh pha trà xong thì vào bếp gọt hoa quả. Trần Ngật đặt tách trà xuống bàn, quay đầu nhìn Nguyễn Miên, "Anh qua đó nhé."
Nguyễn Miên giả vờ không nghe ra ẩn ý của anh, "Ừ, anh đi đi."
Anh chịu thua, đứng dậy tự đi vào bếp. Khoảng cách không xa lắm, Nguyễn Miên nghe thấy anh nói: "Bác ơi, đã muộn rồi bác đừng bận rộn nữa, cháu chỉ ngồi một lát thôi ạ."
"Không có gì, cháu cứ ra ngoài ngồi đi, bác sắp xong rồi đây." Động tác của Phương Như Thanh vẫn thoăn thoắt không ngừng, nhanh chóng bổ xong hai quả cam.
Cách Trần Ngật chung sống với ba mẹ chẳng khác gì bạn bè thân thiết nên anh có khá ít kinh nghiệm đối đáp với người lớn, hơn nữa đây còn là lần đầu tiên đối đáp với mẹ vợ tương lai.
Nhất thời không biết làm sao, đành phải quay đầu nhìn bạn gái.
Nguyễn Miên nhận được tín hiệu xin giúp đỡ của anh, cô cố nén cười, đứng dậy đi tới, "Mẹ ơi, giờ cũng muộn rồi, mẹ gọt nhiều hoa quả như thế bọn con ăn không hết đâu."
"Xong rồi xong rồi, nốt cái này nữa thôi." Phương Như Thanh dừng tay, dọn ra đĩa, Trần Ngật tự nhiên đón lấy đĩa hoa quả từ tay bà.
Bà lau tay rồi cười nói: "Đi thôi, đi ra ngoài ngồi."
Ba người trở lại ghế sô pha, sau đó là quy trình gặp mặt cha mẹ muôn bài như một, mặc dù đã biết qua qua về Trần Ngật nhưng Phương Như Thanh vẫn hỏi han một ít tình huống trong nhà anh.
Trần Ngật thì hỏi gì đáp đấy, tư thế lễ phép đúng mực, khí chất bình tĩnh điềm đạm, chắc do xuất thân là quân nhân nên khiến người ta cảm nhận được vẻ khí phách nam nhi ngay thẳng.
Gia thế xuất chúng, ngoại hình ưu tú, hơn nữa cha mẹ lại là bạn thân lâu năm với Nguyễn Minh Khoa, hai bên hiểu rõ nhau, Phương Như Thanh gần như không tìm thấy điểm nào không hài lòng.
Quan trọng nhất chính là, Trần Ngật là người con gái bà thích nhiều năm nay, dù bà muốn kén chọn thì lúc này cũng không đành lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!