Chương 6: Ho đến nỗi mặt mũi đỏ bừng

Hai ngày thi tháng, Bình Thành đổ mưa, nhiệt độ cũng giảm mạnh. Tối hôm trước Nguyễn Miên đi ngủ quên đóng cửa sổ, sáng hôm sau rời giường mới phát hiện cổ họng hơi khô rát.

Phương Như Thanh và Triệu Ứng Vĩ đã ra ngoài từ sáng sớm, cô cũng không tìm thấy thuốc trị cảm trong nhà, đành về phòng lấy hai viên kẹo nhuận họng ra ngậm rồi đi học.

Phòng học lớp 11-1 đã được sắp xếp làm phòng thi, trong phòng rộng như vậy mà chỉ có 30 chiếc bàn, còn lại đều được xếp gọn vào cuối lớp.

Nguyễn Miên đi đến bàn mình, vừa mới đặt mông xuống, Chu Hải đã bước vào nói tiết tự học buổi sáng vẫn học như bình thường, khiến mọi người trong lớp phải ngồi chen chúc lại với nhau.

Mạnh Tinh Lan lập tức chuyển ghế xuống ngồi cạnh Nguyễn Miên.

Lúc ấy trong lớp đã có khá nhiều người đến, Nguyễn Miên nhìn quanh một lượt, không thấy bóng dáng Trần Ngật đâu cả, không khỏi thở dài.

Kể từ tối thứ năm tuần trước Nguyễn Miên gặp Trần Ngật ở siêu thị nhà họ Lý, cả cuối tuần cô đều thầm tự trách bản thân, cảm thấy ở trước mặt anh cô chẳng có xíu lễ độ nào.

Miễn bàn đến ánh mắt Trần Ngật nhìn cô lúc đó, trào phúng và lạnh nhạt, khiến Nguyễn Miên như mắc xương cá trong cổ họng vậy, mãi không trôi được.

Nghĩ đến đấy, cô lại không nhịn được mà thở dài.

Mạnh Tinh Lan bên cạnh đang nhẩm bài bằng tốc độ ánh sáng cũng phải chú ý đến cô: "Cậu sao thế? Mới sáng ra đã than ngắn thở dài vậy."

"Không có gì." Nguyễn Miên gãi gãi má, "Chỉ là môn văn của tớ không tốt, lần đầu tiên khảo sát nên có hơi lo."

Mạnh Tinh Lan cười, an ủi nói: "Đừng lo, giáo viên dạy văn lớp mình dễ nói chuyện lắm, dù cậu có thi tệ đi chăng nữa, cùng lắm thầy ấy phạt cậu đứng suốt buổi học trong một tuần mà thôi, không động thủ đâu yên tâm."

Nguyễn Miên mấp máy môi, muốn nói lại thôi: "….."

Mạnh Tinh Lan bật cười vì phản ứng của cô, nhoài lên bàn cười như nắc nẻ, "Ôi, tớ không ổn chút nào, Nguyễn Miên à sao cậu lại đáng yêu thế chứ."

Cái tình huống như này, dù được khen là đáng yêu, Nguyễn Miên vẫn cười không nổi.

Lúc đang bó tay, cô chợt liếc thấy bóng người đứng ở cửa, vội vàng ngồi thẳng dậy, nhắc nhở: "Thầy Chu đến kìa."

Mạnh Tinh Lan lập tức tắt nắng, cầm sách lên bắt đầu đọc to thành tiếng.

Giả vờ cũng rất gì và này nọ.

Chu Hải lượn quanh lớp hai vòng rồi mới ra ngoài hành lang nói chuyện với giáo viên lớp khác, mãi đến khi tiết tự học buổi sáng sắp kết thúc mới bước vào lớp nói mấy câu liên quan đến chuyện cuộc thi.

Nguyễn Miên nhân cơ hội nhìn vào trong lớp một lần nữa, trông thấy Trần Ngật ngồi ở vị trí cạnh cửa giữa đám đông.

Hôm nay anh không mặc đồng phục mà mặc một chiếc áo hoodie có mũ màu trắng, trước ngực là một dòng chữ nhỏ màu đen không nhìn rõ là chữ gì, làn da trắng trẻo vốn thiên về lạnh lẽo, giờ lộ ra dưới lớp quần áo lại càng thêm lạnh lùng.

Nguyễn Miên chưa từng gặp chàng trai nào trắng hơn anh.

Cô thu lại tầm mắt, Chu Hải cũng đã dặn dò xong, trong lớp nổi lên tiếng ồn ào.

Những người cùng phòng thi dắt díu nhau bước ra khỏi lớp, người nào không cùng phòng thi, ví dụ như Nguyễn Miên và Mạnh Tinh Lan, thì cùng đi xuống dưới khu nhà dạy học rồi mới tách ra.

Phòng thi số 46 nằm ở phòng truyền thông đa phương tiện của tòa nhà Tư Chính. Đa số bạn cùng phòng thi là những học sinh đội sổ lớp thường, Nguyễn Miên là học sinh duy nhất thuộc lớp chuyên.

Lúc thầy giám thị nhìn danh sách còn cố tình nhìn cô thêm đôi lần, như thể không hiểu tại sao một học sinh lớp chuyên như cô lại chạy đến phòng thi này.

Nguyễn Miên coi như không thấy, nhận lấy bài thi bạn ngồi trên truyền xuống, vội vàng đọc lướt qua một lượt, lúc tiếng chuông vang lên mới bắt đầu hạ bút làm bài thi.

Buổi sáng kết thúc bằng môn Văn. Đối với thời gian nghỉ trưa, trường học không có yêu cầu gì, Nguyễn Miên ăn trưa bên ngoài trường rồi về nhà ngủ một lát.

Vừa tỉnh dậy, từ hơi đau họng chuyển thành đau đầu. Trên đường đến trường cô ghé vào một hiệu thuốc, lúc đi ra chợt nhìn thấy Trần Ngật và bọn Giang Nhượng bước ra từ một quán trà sữa gần đấy.

Chàng trai vừa nói vừa cười, mấy cô bạn ở trong đám bọn họ tay cầm một cốc trà sữa, cũng cười tít cả mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!