"Ơ? Trùng hợp thế sao?" Giọng Lý Chấp hơi lớn, bé mèo đang lười biếng cuộn mình ngủ ở bên cạnh cũng bị đánh thức, anh đưa tay ra vuốt vuốt lông mèo, nói: "Thật sự không ngờ tới."
Phản ứng của Trần Ngật đối với sự trùng hợp này rất bình thường, nghiêng người ôm mèo vào lòng. Ngón tay với khớp xương rõ ràng chậm rãi vuốt ve lưng mèo, gân xanh trên mu bàn tay như ẩn như hiện theo hành động của anh. Một lúc sau anh mới hỏi: "Anh với Nguyễn Miên quen biết nhau thế nào vậy?"
"Cậu không nhớ à?" Lý Chấp kinh ngạc nhìn anh.
Bàn tay đang vuốt lông mèo của Trần Ngật thoáng dừng lại, nâng mắt đối diện với cái nhìn của Lý Chấp, ngẫm nghĩ một lúc mới hỏi: "Không nhớ gì cơ?"
"Trước đây chúng ta từng gặp Nguyễn Miên rồi, cái lần mà cậu đến chỗ gần quán net ăn thịt nướng ấy, cô bé ấy đi lạc đến trước cửa quán net, còn tưởng anh là người bán thịt nướng."
Trong lúc nghỉ hè, Trần Ngật đến quán net nhà Lý Chấp ăn thịt nướng không biết bao nhiêu lần, mỗi ngày lại có bao nhiêu người đến như thế, anh thật sự không có ấn tượng với chuyện này mấy.
Lý Chấp không khỏi trợn mắt, "Bằng cái trí nhớ này của cậu, anh nghi ngờ không biết cậu thi được hạng nhất thật không hay là đút tiền đi cửa sau chỗ giáo viên đấy."
Dù sao đó cũng chẳng phải người quan trọng, Trần Ngật không phí công phí sức nhớ lại đoạn ký ức không mấy ấn tượng kia nữa, dùng cái giọng điệu thờ ơ đâm chọc ngược lại: "Vậy trí nhớ anh tốt như thế, sao không thấy anh thi được hạng nhất bao giờ?"
"….."
Ăn xong, Lý Chấp trở về siêu thị, Trần Ngật thuận đường đi cùng mua ít đồ dùng này nọ. Trước khi đi, dì giúp việc trong nhà nhờ anh mua mấy gói muối về hộ.
Từ Bình Giang công quán rẽ vào ngõ Bình Giang Tây, gió đêm mát rười rượi, các cửa hàng ở hai bên đường đèn đuốc sáng trưng.
Bóng lưng chàng trai nọ được phủ thêm một lớp ánh sáng hào nhoáng.
Bước vào trong ngõ như bước vào một thế giới khác. Chuyện nhà chuyện cửa, nồi niêu xoong chảo, ánh đèn với tông màu ấm khiến cho khung cảnh đêm đen bình thường này dính thêm mấy phần khói lửa.
Lý Chấp lại mở cửa siêu thị ra, cha anh dẫn ông nội về quê thăm người thân, mai mới trở về. Trong siêu thị tối om, lúc rời đi như thế nào thì bây giờ vẫn như thế đấy.
Trần Ngật bước vào, giơ tay sờ công tắc trên tường rồi nhấn xuống.
"Cạch" một tiếng, bóng đèn sợi đốt dây tóc vôn
-fram chớp chớp hai lần rồi mới sáng hẳn, ánh đèn sáng trưng nhanh chóng thu hút côn trùng bay tới.
Lý Chấp đi đến quầy, nhắc nhở anh: "Muối ở dưới kệ thứ ba."
"Không gấp." Trần Ngật bước đến góc tường lấy ghế nằm, mở ra đặt cạnh quầy, người thì nằm xuống, tay thì đặt lên bụng, nhắm mắt lại hỏi: "Khi nào chú Lý về?"
"Không có bất ngờ gì xảy ra thì mai về." Lý Chấp lấy tiền xu từ trong ngắn kéo ra, cứ mười đồng xu thì xếp thành một chồng, thuận miệng hỏi: "Sao hôm nay cô chú không ở nhà vậy?"
"Đoàn múa của mẹ em có một buổi diễn, ba đi cổ vũ rồi." Mẹ Trần Ngật là vũ công, thời còn son chính là trụ cột của đoàn văn công trong quân đội. Hơn mười năm trước vì công việc của chồng nên đã thuyên chuyển công tác đến Nhà hát lớn ở Bình Thành, bây giờ là diễn viên múa hạng nhất cấp quốc gia.
Trò chuyện một lúc, Lý Chấp cảm thấy khát nước, bèn đi đến phòng bếp rót nước, hỏi Trần Ngật muốn uống trà hay nước lọc.
Trần Ngật đang gối đầu lên cái gối nhỏ làm bằng trúc trên ghế nằm, di động ở trước mặt, ánh sáng màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt. Anh lắc đầu nói: "Không cần đâu, em không khát."
"Thế cậu trông cửa hàng nhé."
"Ờ."
Giờ này, mọi người ai cũng vội vã về nhà ăn cơm. Tiếng chuông xe đạp leng keng xuyên qua cửa siêu thị, có lúc còn xen lẫn với tiếng rầm rầm của xe máy.
Nguyễn Miên chiều về đến nhà đã ngủ một giấc, tỉnh dậy xuống tầng dưới đi tắm xong, lúc đầu tóc ướt sũng từ phòng tắm bước ra thì vô tình chạm mặt Triệu Thư Đường vừa từ bên ngoài về.
Nguyễn Miên biết Triệu Thư Đường không muốn nhìn thấy mình, nhưng từ trước đến nay, cô chưa bao giờ thấy cậu ta làm gì quá đáng với bản thân, cùng lắm thì chỉ coi cô như một người xa lạ cùng tồn tại dưới mái hiên mà thôi, cho nên chỉ cần Triệu Thư Đường không chạm vào giới hạn của mình, về cơ bản Nguyễn Miên sẽ không chủ động gây sự với cậu ta.
Trong phòng khách, hai người ăn ý lướt qua nhau.
Bữa chiều Nguyễn Miên ăn khá sớm, giờ có hơi đói bụng, vừa lau tóc vừa đi vào bếp. Trong tủ lạnh ngoài dưa hấu và ít đồ ăn thừa ra thì chẳng còn gì khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!