Chương 49: Em có muốn cân nhắc đối tượng xem mắt như anh không?

Khi Nguyễn Miên về đến nhà, Nguyễn Minh Khoa vẫn chưa ngủ. Cô cất bánh ú vào trong bếp rồi đi qua chỗ ông, "Sao muộn rồi ba còn chưa ngủ?"

"Ban ngày uống trà nên giờ không buồn ngủ lắm." Nguyễn Minh Khoa gấp tờ báo lại đặt xuống bàn trà, chờ cô ngồi xuống mới nói, "Vừa nãy mẹ con gọi cho ba."

Nguyễn Miên không cần đoán cũng biết là chuyện gì, vờ như không hiểu ồ một tiếng, cầm lấy điều khiển TV rồi tìm một bộ phim để xem.

Nguyễn Minh Khoa ngẩng đầu nhìn qua, dịu giọng nói: "Cả đời này mẹ con lúc nào cũng lo cho con, con là con gái duy nhất của bà ấy, việc sốt ruột chuyện chung thân đại sự của con là điều không thể tránh khỏi."

Cô hạ thấp âm lượng TV, "Con hiểu ạ."

"Cho nên con nghĩ thế nào?" Nguyễn Minh Khoa cười, "Nhiều năm rồi con không tìm bạn trai, nói thật ba cũng hơi sốt ruột."

"….."

"Ba biết công việc của con bận rộn, cũng không muốn hối thúc con, nhưng lần này mẹ con quyết tâm sắp xếp xem mắt cho con." Vẻ mặt Nguyễn Minh Khoa rất là bất đắc dĩ.

Nguyễn Miên gãi gãi mặt, không biết nên đáp thế nào.

Nguyễn Minh Khoa đề nghị: "Hay là thế này, con cứ nghe lời mẹ con đi, đi phỏng vấn một, hai lần còn chưa qua, huống chi là xem mắt. Con cứ đi xem thử, còn hợp hay không thì nói sau, ít nhất không để mẹ con cứ nhắc mãi."

"Dạ vâng, để con suy nghĩ đã." Nguyễn Miên đánh trống lảng, "Con đi tắm đây ạ."

Cô chạy trối chết về phòng, Nguyễn Minh Khoa lắc đầu thở dài, nói vào phòng bếp: "Bà nội để canh hạt sen cho con trong bếp đấy."

"Con biết rồi." Nguyễn Miên ôm áo ngủ từ trong phòng ra, "Lát con uống."

Nguyễn Minh Khoa không nói thêm nữa, lại cầm tờ báo trên ban lên, chờ Nguyễn Miên tắm xong đi ra, ông lại vào thư phòng.

Nguyễn Miên đi ngang qua thư phòng, thấy ông đang tìm thứ gì đó, hỏi: "Ba tìm gì vậy?"

"Tìm ít tài liệu cũ." Nguyễn Minh Khoa bật đèn trên giá sách lên, quay đầu nhìn cô, "Con cứ bận việc của mình đi, đi ngủ sớm chút."

"Dạ, ba cũng ngủ sớm nha." Nguyễn Miên lau tóc đi vào bếp, mở tủ lạnh lấy canh hạt sen ra, ngồi trong bếp vừa ăn vừa chơi điện thoại.

Tối hôm qua Mạnh Tinh Lan đã tạo một nhóm chat rồi thêm bọn họ vào, định nhân dịp lần này được nghỉ mọi người tụ tập với nhau một hôm.

Trong nhóm đang trò chuyện rôm rả, cô đọc lướt một hồi, sau đó đứng dậy cầm bát vào bếp.

Lúc dọn dẹp xong đi ra, Nguyễn Miên thấy Nguyễn Minh Khoa cầm di động nói chuyện với ai đó, cô cũng không để ý lắm, lau khô nước trên tay rồi về phòng.

Nhưng một lát sau, Nguyễn Minh Khoa bỗng nhiên gõ cửa phòng cô, "Miên Miên, con tới phòng khách một lát, ba có chuyện muốn nói với con."

"Dạ, con ra ngay đây." Nguyễn Miên đi dép lê rồi ra ngoài.

Nguyễn Minh Khoa dùng hai phút kể hết đầu đuôi câu chuyện cho cô nghe, sợ cô từ chối nên bổ sung một câu, "Đây là con trai của bạn ba, khác với những người mẹ con sắp xếp cho con. Con đi gặp dù thấy không hợp cũng không sao, hơn nữa để ba còn có cái ăn nói với mẹ con, sau này nếu mẹ con bảo ba giục con, ba sẽ giúp con được đôi lời."

"….."

"Con xem có được không?"

"….."

Trong khoảng thời gian im lặng, Nguyễn Minh Khoa lại nhận được một tin nhắn voice chat. Ông nhấn vào, đó là Trần Thư Du gửi thời gian và địa điểm tới, "Minh Khoa à, hay là trưa mai luôn đi, ở chỗ hôm nay chúng ta dùng bữa ấy, phòng bao tôi đặt rồi, ông nói với Miên Miên giúp tôi nhé."

Nguyễn Minh Khoa không vội nhắn lại mà nhìn Nguyễn Miên, như hỏi ý kiến của cô.

Nguyễn Miên cảm thấy bất đắc dĩ, có chút dở khóc dở cười, cuối cùng đành thỏa hiệp: "Vậy cũng được ạ, mai gặp mặt một lần."

…..

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!