Tối đó Trần Ngật không trở về khách sạn nữa. Anh một mình đi dọc theo ngõ Bình Giang Tây rất lâu, bầu trời đêm vào mùa hạ giống như một bàn cờ lớn đầy sao.
Đi đến cuối ngõ là tới trường Trung học số Tám. Lúc này trong trường chỉ có mấy dãy nhà học của lớp 12 là còn sáng đèn. Trần Ngật không mang chứng minh thư theo, chỗ mà ngày xưa bọn họ hay trèo tường vào nay đã bị trường học dựng hàng rào sắt lên, anh không thể đi vào trong.
Sau đó, chắc khoảng mười một giờ, lớp 12 tan học. Mấy học sinh mặc đồng phục màu trắng xanh đi ra, Trần Ngật đứng ở bên đường đối diện nhìn một lúc lâu.
Anh cố gắng nhớ lại những chuyện có liên quan đến Nguyễn Miên, mỗi lần nói chuyện hay những lần chạm mặt của anh và Nguyễn Miên, thậm chí cả nét mặt và phản ứng của cô lúc ấy.
Nhưng thời gian thật tàn nhẫn, dù Trần Ngật cố gắng nhớ lại như thế nào thì vẫn có rất nhiều chuyện bị thay đổi và lãng quên bởi dòng chảy năm tháng.
Một lúc sau, khuôn viên trường vắng tanh. Trần Ngật đi bộ về theo con đường anh đi đến, bên cạnh là những chàng trai đang đạp xe chạy vút qua.
Anh đi đến đầu ngõ.
Từng ấy năm trôi qua, những chiếc đèn bị hỏng đã được thay thế bằng những bóng đèn mới từ lâu, mặt đường lót đá xanh cũng được san bằng lại, trong ngõ có rất nhiều người đã chuyển đi, những bảng hiệu bằng khung nhôm của mấy cửa hàng tạp hóa, cửa hàng hoa quả cũng đã được đổi mới mấy lần.
Trần Ngật cứ đi mãi, rẽ trái rẽ phải như trong trí nhớ, nhanh chóng đi đến cửa quán net ngày xưa, phảng phất như nhớ đến cái đêm mùa hạ oi ả ngày nào.
Anh đứng ở chỗ Nguyễn Miên từng dừng lại hồi đó, hậu tri hậu giác nhận ra rằng, có lẽ lúc ấy cũng không phải là ảo giác.
— Cô ấy thật sự có nhìn anh, chẳng qua cũng giống như rất nhiều lần sau đó, cô ấy che giấu ánh mắt của mình rất tốt.
…..
Có một con ngõ nối liền quán net đến Bình Giang công quán. Lúc Trần Ngật về đến nhà thì đã khuya rồi, trong nhà yên tĩnh.
Anh quay về phòng mình, tắm rửa xong thì đến trước giá sách tìm gì đó. Chỗ đó là nơi anh giữ một ít sách vở từ hồi cấp ba.
Trần Ngật tìm thấy mấy tờ lưu bút được kẹp trong sách tiếng Anh và sách Ngữ văn. Đó là trước khi được nghỉ để thi đại học, khi anh và bọn Thẩm Du ra ngoài ăn cơm, Thẩm Du cứ lải nhải phải mua, nói là để xem cuối cùng ai nhận được nhiều lời bày tỏ nhất.
Lúc ấy anh đã nhận được thông báo trúng tuyển trường Đại học California nên rất hiếm khi quay về trường, những tờ lưu bút này sau đó được Giang Nhượng cầm về cho, cũng là Giang Nhượng đưa cho anh.
Trần Ngật luôn không để tâm đến mấy thứ này, lúc nhận được cũng không nghiêm túc đọc hết. Thời gian dài như vậy, những trang giấy bên trong cũng đã ố vàng, thậm chí chữ viết còn bị mờ.
Anh lật xem từng cái, nhanh chóng tìm thấy tờ lưu bút của Nguyễn Miên. Cô chỉ viết tên và lời chúc, nét chữ vẫn rồng bay phượng múa như cũ.
— "Chúc cậu thi đại học thuận lợi, bảng vàng đề tên."
Nguyễn Miên.
30/05/2010.
Anh cầm tờ lưu bút Nguyễn Miên viết nhiều năm trước và tập lưu bút xuống rồi nhìn chằm chằm nó một lúc lâu.
Anh thấy hơi hối hận vì hồi đó không nói lời tạm biệt đàng hoàng với cô trước khi chia tay, thậm chí ngay cả lần gặp mặt cuối cùng cũng rất vội vàng.
Trần Ngật siết chặt tờ giấy trong tay, yết hầu lăn nhẹ, buồn bực nghĩ, anh thật sự đã bỏ lỡ quá nhiều.
Ngoài cửa sổ trăng sáng đầy sao, đêm dài dằng dặc, có người vui cũng có người rầu.
Sáng hôm sau, Nguyễn Miên cũng gần như suốt đêm không ngủ bị đánh thức bởi mấy cuộc điện thoại của mẹ. Bên ngoài trời đã sáng, ánh mặt trời chiếu vào phòng.
Phương Như Thanh không nói gì mà chỉ hỏi cô bao giờ thì qua.
Nguyễn Miên dụi mắt ngồi dậy, giọng nói khàn khàn, "Muộn một chút ạ, con còn chưa dậy nữa."
"Vậy cũng được, bữa sáng chúng ta không chờ con nữa." Phương Như Thanh nói: "Thư Đường cũng về rồi, còn dẫn bạn về nữa, con thu dọn nhanh một chút rồi qua đây nhé."
"Dạ." Cúp điện thoại, Nguyễn Miên ngồi đó một lúc. Lúc rời giường đi rửa mặt cô mới nghĩ đến câu "dẫn bạn về nhà" này, nghĩ chắc không phải bạn bè bình thường đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!