Chương 46: Còn hy vọng năm nào anh cũng vạn sự như ý

Chắc hôm ấy là vào mùa hè năm 2008, trong một buổi tối nhàn rỗi chẳng có gì làm, Trần Ngật đến quán net ở ngõ Bình Giang Tây kia.

Vào tháng 8, Bình Thành vừa oi vừa nóng, cơn gió đêm cũng mang theo hơi nóng mãi chẳng tan.

Anh chơi game xong, bước ra khỏi phòng điều hòa toàn mùi khói thuốc, đứng trên bậc thang nói chuyện với bạn, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ xa vọng lại.

Cả nhóm con trai đều quay đầu sang nhìn, Trần Ngật cũng đưa mắt sang hướng đó, cách không xa là một cô gái chạy đến trước mặt Lý Chấp.

Lý Chấp nổi tiếng đẹp trai ở đây, thường xuyên có người tới xin phương thức liên lạc của anh nên Trần Ngật cũng chẳng nghĩ nhiều mà dời tầm mắt sang hướng khác.

Một lúc sau, anh và Lý Chấp quay về siêu thị để lấy ít đồ, nghe thấy Lý Chấp và cô gái đó nói chuyện đôi câu, sau đó tốt bụng dẫn đường giúp cô.

Thật ra Trần Ngật đã không còn nhớ rõ những mảnh ký ức ngắn ngủi rời rạc này nữa, mà đối với anh, buổi tối hôm ấy chẳng khác gì ngày thường.

Cũng giống như rất nhiều thứ trước đó, quay đầu là quên ngay.

Bây giờ khi nhớ đến những chi tiết bị lãng quên ấy, rốt cuộc Trần Ngật cũng hiểu tại sao lần đầu tiên Nguyễn Miên nhìn thấy mình trong lớp lại có phản ứng ngạc nhiên đến vậy.

Hiển nhiên cô vẫn còn nhớ anh, nhớ rõ cuộc gặp gỡ tối hôm ấy, mà anh lại chẳng hề để ý, khiến bản thân phí hoài mười năm mới nhớ ra đoạn hồi ức đó.

Từng ấy năm trôi qua, Trần Ngật cũng ngồi nơi đầu phố ồn ào náo nhiệt, nhìn Nguyễn Miên đang đến gần, dường như trong khoảnh khắc ấy, tiếng nói cười xung quanh chợt biến mất, cô gái đang chạy trốn trong ký ức và bóng người trước mắt như hòa vào làm một.

Giống như quay ngược thời gian, anh lại nhớ đến mùa hè của mười một năm trước đó, trong con ngõ nhỏ nơi sáng tối giao hòa, cô gái đang chạy đến nơi có ánh sáng.

Cũng như lúc này, cô ấy chạy đến chỗ anh.

…..

Nguyễn Miên vội vàng ra khỏi nhà, chờ thang máy đi xuống tầng một, cô mới nhớ ra mình chưa khóa cửa nên mới ra khỏi tòa nhà chưa được mấy bước đã phải quay lại.

Một lần nữa chờ thang máy lên rồi xuống tầng, muộn mất một lúc lâu, lúc nhận được tin nhắn của Trần Ngật, cô lần thứ hai bước ra khỏi tòa nhà.

Đến khi tới cổng tiểu khu, cô lại nhận được tin nhắn từ Trần Ngật, ngẩng đầu nhìn lên, nhanh chóng tìm thấy quán thịt nướng kia.

Nguyễn Miên nhìn thấy Thẩm Du trước, đi đến gần mới thấy Trần Ngật ngồi đằng sau. Anh mặc áo sơ mi trắng đơn giản và sạch sẽ, gương mặt vẫn đẹp trai như mọi khi, ánh sáng lập lòe chiếu lên người anh.

Hai người giống như nam nữ chính trong một bộ phim điện ảnh xưa cũ, trong một khoảnh khắc nào đó, ánh mắt chạm vào nhau, còn chưa kịp thêm phông màn, Thẩm Du bên ngoài ống kính nói một câu xé toạc bức tranh này, "Nào đến đây, cậu xem có muốn ăn gì nữa không tự lấy đi nè."

Nguyễn Miên lắc đầu, "Không cần đâu, tôi ăn gì cũng được."

"Thế ăn cay được không?"

"Được."

"Ok được rồi, ra kia ngồi trước đi." Thẩm Du lấy vài chai nước ngọt có ga trong tủ lạnh ra, ba người mỗi người ngồi một bên.

Thành phố hoa lệ đèn điện sáng trưng, gió đêm lành lạnh, âm thanh phát ra từ cửa tiệm uốn tóc ngay gần ngã tư đường, tiếng ca như ẩn như hiện cùng với giai điệu nhẹ nhàng.

Buổi tối Nguyễn Miên không có cảm giác thèm ăn lắm, ăn mấy xiên thịt dê nướng thì ngừng. Thấy ăn cũng hòm hòm rồi, Trần Ngật đứng dậy, "Tao đi tính tiền, thuận đường mua ít đồ luôn, hai người ăn xong thì lên xe trước đợi một lúc nhé."

"Ok, mày cứ đi đi." Khi nói chuyện, Thẩm Du cũng vừa ăn hết xiên thịt nướng cuối cùng, lấy giấy lau miệng, "Đi thôi, chúng ta lên xe trước."

Nguyễn Miên cầm túi lên theo anh ta quay về xe. Thẩm Du chiếm mất ghế sau, cười nói: "Cậu ngồi ghế phó lái đi, tôi tranh thủ ngủ một lúc, cậu ngồi đó trò chuyện với Trần Ngật cho cậu ấy đỡ buồn ngủ cũng được."

"….."

Nguyễn Miên ngồi xuống theo sự sắp xếp của Thẩm Du, hạ cửa kính xe xuống thấy Trần Ngật đi vào cửa hàng tiện lợi ở bên đường đối diện, cánh cửa kính trong suốt không thể che được bóng dáng anh.

Chắc khoảng mấy phút sau, anh xách túi đồ đi ra, lúc gần tới xe thì dừng lại nghe điện thoại, sau đó vừa nói chuyện vừa đi tới bên này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!