Chương 45: Đó là lần gặp gỡ đầu tiên giữa anh và Nguyễn Miên

Mạnh Tinh Lan và Lương Dập Nhiên thứ hai còn phải đi làm nên đã đặt vé máy bay tối chủ nhật quay về Bình Thành. Ăn cơm tối xong, Nguyễn Miên đưa hai người ra sân bay. Sau khi trở về, cô lướt vòng bạn bè một lúc, chợt thấy bài đăng mới nhất của Trần Ngật.

— Ra ngoài làm nhiệm vụ, cuối tháng mới về.

Không có hình ảnh, giống như một lời nhắn cố tình cho ai đó xem.

Không biết có phải do tác động tâm lý vì những chuyện xảy ra gần đây không, chẳng hiểu sao Nguyễn Miên lại cảm thấy những lời này có liên quan đến mình.

Cô vẫn nhấn like như mọi lần, sau đó nhấn vào vòng bạn bè của Trần Ngật, nhàn rỗi lướt xem.

Sau khi xem năm bài liên tiếp, Nguyễn Miên phát hiện có điều gì đó không thích hợp, bắt đầu từ bài đăng "Nghỉ phép kết thúc" hôm 24 tháng 3 đến nay Trần Ngật đã đăng tất cả là bảy bài.

Không có comment, like chỉ có một cái, đều là cô like.

Nguyễn Miên kéo xuống chút nữa, xem thử những bài từ trước ngày 24 tháng 3, hầu như bài nào cũng có Thẩm Du like và comment, thỉnh thoảng có một, hai bài được Mạnh Tinh Lan like.

Nhưng chỉ có mình bảy bài đăng gần đây nhất là không có.

Dường như Nguyễn Miên đã nghĩ ra gì đó, tim đập thình thịch, lại kéo lên xem bảy bài mới nhất, ý nghĩ nọ trong lòng càng lúc càng mãnh liệt.

Cô vẫn thấy khó tin, thoát ra ngoài nhấn vào khung trò chuyện với Mạnh Tinh Lan, thậm chí lúc gõ chữ, vì quá mức hồi hộp nên đầu ngón tay cô khẽ run rẩy, gõ một câu tận mấy lần mới không bị sai chính tả.

Lúc chuẩn bị nhấn gửi, Nguyễn Miên lại thấy hơi do dự, không dám chắc rằng cơ hội 50% này có phải cô tự mình đa tình hay không.

Cũng vào lúc này, cô nhìn chiếc chìa khóa đặt trên bàn trà, đó là chìa khóa hôm qua Trần Ngật đưa cho cô.

— Chìa khóa nhà anh.

Không hiểu tại sao, tựa như lập tức có dũng khí, Nguyễn Miên nhấn gửi đi, tin nhắn nhanh chóng gửi thành công, nhưng lúc này Mạnh Tinh Lan đang ở trên máy bay quay về Bình Thành.

Đối với Nguyễn Miên, mấy tiếng đó thật sự quá dài, nhưng cô chưa bao giờ mong đợi một điều gì đó như lúc này.

Cô nghĩ, nếu kết quả tốt đẹp, chờ đợi như thế cũng là đáng giá.

…..

Hai giờ sáng, thành phố yên tĩnh không tiếng động, trong đêm tối, tất cả động tĩnh sẽ bị phóng đại khiến nó trở nên cực kỳ đột ngột.

Trong căn phòng tối tăm không có ánh sáng, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên đánh thức người vốn chẳng thể ngủ say.

Nguyễn Miên bật đèn đầu giường lên, vươn tay lấy di động, nhìn thấy tin nhắn Mạnh Tinh Lan mới trả lời.

Lúc này chẳng khác gì quay xổ số vậy, đã quay đến số thứ hai từ dưới lên, chỉ còn một con số cuối cùng để biết có trúng thưởng hay không.

Cảm giác ấy vừa kích động lại vừa hồi hộp.

Nguyễn Miên cầm di động rồi mở khóa màn hình, động tác lặp đi lặp lại năm, sáu lần cho đến khi cô nhận được một tin nhắn khác từ Mạnh Tinh Lan.

Kết cục tốt hay xấu, chỉ cách nhau một khoảnh khắc mà thôi.

Cô hơi nín thở, nhấn vào khung trò chuyện.

[Mạnh Tinh Lan]: Để lát nữa nhé, tớ vừa mới xuống máy bay, lát tớ chụp màn hình gửi cậu sau.

[Mạnh Tinh Lan]: /hình ảnh/

Nguyễn Miên nhấn mở hình ảnh kia lên, trên màn hình là bài đăng mới nhất của Trần Ngật trong vòng bạn bè, chính là tấm ảnh con mèo quýt đăng từ một tháng trước.

Đến giờ phút này, dường như mọi chuyện đều sáng tỏ, dù chuyện này không thể nói lên điều gì, nhưng cô vẫn cảm thấy như mình vừa mới trúng thưởng lớn, tâm tư chộn rộn trong lòng, những suy đoán lớn mật, dường như ngay khoảnh khắc này đã khẳng định ý nghĩ nọ trong lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!