Tối hôm qua Nguyễn Miên đi ngủ muộn, hơn nữa vẫn còn đang trong kỳ nghỉ nên cô tự thưởng cho mình một giấc thẳng đến chiều.
Rèm cửa trong phòng ngủ chính được kéo kín, khả năng che nắng tốt, cho nên lúc cô tỉnh dậy nhìn thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại còn tưởng rằng bây giờ là hai giờ sáng.
Ngây người khoảng mấy phút, Nguyễn Miên mới xốc chăn lên đứng dậy, kéo rèm cửa ra, bên ngoài là ánh mặt trời chói chang.
Cô đi tắm rửa qua qua, lúc ra ngoài phòng khách mới phát hiện Lâm Gia Hủy cũng ở nhà, thuận miệng hỏi: "Tối qua chị về lúc nào thế?"
"Sáng chị mới về." Lâm Gia Hủy đang cầm một chén ô mai nhỏ, "Chị về mua bữa sáng cho cả em nữa, đến trưa cũng đặt cho em một phần mà em mãi không dậy. Nói đi, tối hôm qua em đã làm gì? Có phải đã…?"
Chị ấy cười đầy ẩn ý, Nguyễn Miên không làm gì cũng bị chị cười thành ra mất tự nhiên. Cô tỏ vẻ bình thường, uống hết một cốc nước, vừa đi vào bếp vừa nhấn mạnh: "Mười giờ hơn em đã về rồi nhé."
Lâm Gia Hủy đặt thứ trên tay xuống, theo cô vào phòng bếp, "Thế hôm qua em mới Trần Ngật ra ngoài có chuyện gì không?"
"Chuyện gì là chuyện gì ạ, chỉ là bạn bè ăn một bữa cơm thôi mà." Trên bàn bếp vẫn còn hoành thánh buổi sáng và cơm trưa Lâm Gia Hủy mua, Nguyễn Miên dùng giấy bạc bọc cơm hộp lại rồi bỏ vào lò vi sóng, lại cầm gói canh ăn liền lên chuẩn bị dùng để ăn cùng với cơm.
"Chỉ ăn cơm thôi á, không làm gì khác à?"
Nguyễn Miên bóc gói canh ra đổ vào trong bát, trong lúc chờ nước sôi, cô thuật lại những gì chiều hôm qua mình đã làm.
Chẳng qua đã cắt bỏ tình huống xảy ra sau khi về nhà kia thôi.
Lâm Gia Hủy nghe xong cũng chẳng phản ứng gì nhiều, chỉ tò mò hai người đi xem phim gì, ai là người chọn phim, chọn chỗ ngồi ở đâu.
Nguyễn Miên thành thật kể, ", Trần Ngật chọn, chỗ ngồi hình như là hàng 4, ghế số 5 và 6."
"Cho nên, hai người ngồi ở vị trí dễ xem nhất để xem một bộ phim bi kịch?"
"….." Tay Nguyễn Miên vô thức gõ lên bàn hai cái, "Chọn bộ phim có suất chiếu gần nhất thôi mà, có vấn đề gì đâu?"
"À, chọn bừa vậy chắc cũng không có vấn đề gì." Lâm Gia Hủy truyền đạt lại kinh nghiệm, "Nhưng lần sau em phải nhớ, bình thường người ta hay chọn mấy bộ phim tình yêu lâm li bi đát hay phim kinh dị gay cấn ấy, sau đó nhất định phải biết chọn chỗ."
Nguyễn Miên ngạc nhiên, "Chọn chỗ nào dễ xem nhất không được sao?"
"Dốt lắm, chỗ ngồi tốt nhất khi hẹn hò là ở đâu? Đều là ghế VIP tình nhân đó bà nội, nếu không thì phải là những hàng sau tối tối." Lâm Gia Hủy cười: "Em đã bao giờ thấy cặp đôi nào quang minh chính đại ngồi giữa đám đông mà dám giở trò chưa?"
"….." Nguyễn Miên suýt nữa thì bị chị ấy đầu độc, lúc này nước vừa mới sôi phát ra tiếng u u, cô rút điện ra, vừa rót nước vừa nhấn mạnh lại lần nữa, "Bọn em chỉ là bạn bè thôi, không phải hẹn hò."
"Ok, chỉ là bạn." Lâm Gia Hủy lườm cô, "Chỉ là bạn bè sau này có khả năng tiến triển thành người yêu thôi mà, chị nói đúng chứ?"
"….."
Nguyễn Miên dừng tay, muốn nói nhưng lại chẳng biết nên nói thế nào, cuối cùng chỉ có thể đánh trống lảng, "Em đi ăn đã."
Lâm Gia Hủy không truy hỏi tiếp nữa, vừa cười vừa ra phòng khách tiếp tục xem phim.
Ăn xong, Nguyễn Miên vẫn cảm thấy có hơi buồn ngủ. Thu dọn xong xuôi, cô chuẩn bị lên giường ngủ tiếp, trước khi ngủ chơi điện thoại một lúc.
Lúc ba rưỡi cô nhận được tin nhắn wechat Hà Trạch Xuyên gửi đến, hỏi cô tối nay có rảnh không, anh ta muốn mời cô ăn cơm.
Nguyễn Miên nghĩ buổi tối cũng chẳng có việc gì nên hẹn anh ta ăn cơm lúc bảy giờ. Một lúc sau cơn buồn ngủ dâng lên, đặt báo thức lúc năm giờ xong, cô lập tức đi vào giấc ngủ.
…..
Hà Trạch Xuyên mời Nguyễn Miên ăn tối ở một nhà hàng Nhật Bản gần công ty anh. Sáu giờ Nguyễn Miên ra khỏi nhà, sợ tắc đường nên cô đi bằng tàu điện ngầm.
Trên đường đi, cô lên wechat chat với Hà Trạch Xuyên, nhưng hôm nay anh ta phải tăng ca, trả lời không được nhanh lắm.
Trong lúc chờ tin nhắn, Nguyễn Miên thoát khỏi giao diện khung trò chuyện, nhìn thấy một khung trò chuyện khác không có tên, cô nhấn vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!