Mãi đến mười một rưỡi Trần Ngật mới về đến nhà. Anh có một căn hộ ở phía Đông thành phố B, được ông bà ngoại hùn vốn mua cho năm anh 18 tuổi, bình thường nghỉ phép mới về đây ở hai ngày.
Lúc xuống xe cầm di động lên thấy tin nhắn của Nguyễn Miên, anh tưởng có việc quan trọng nên vừa đi vừa trả lời, hóa ra có người muốn đào góc tường còn cô ở đây bắc thang cho người ta.
Trần Ngật cảm thấy buồn cười, nhưng nghĩ lại cũng bình thường, dù sao quan hệ của hai người hiện tại chỉ là bạn bè bình thường, cô chịu nhắn tin một câu thôi đã là tốt rồi.
Đang định trả lời thì nhận được điện thoại của bà ngoại, anh trò chuyện với bà cụ một lúc rồi mới cúp máy.
Lúc này đã gần mười hai giờ, Trần Ngật đứng trong phòng khách được bao phủ bởi ánh trăng, cẩn thận trả lời, vừa là từ chối vừa là ám chỉ.
Nguyễn Miên khách sáo đáp "Được".
Anh không rõ cô có hiểu ẩn ý của tin nhắn đó không, chờ một lúc mà không nhận được câu trả lời, anh đặt di động xuống đi vào phòng tắm.
Lúc ra khỏi phòng tắm thì đã sang ngày mới rồi. Thành phố B lúc này vẫn đèn đuốc sáng trưng cả đêm không tắt, tiếng xe chạy trên đường rầm rầm náo nhiệt.
Trần Ngật đóng cửa ban công vào, trong phòng lập tức yên tĩnh lại, tiếng chuông di động chợt vang lên giữa đêm khuya có vẻ hơi đột ngột.
Là điện thoại của Thẩm Du.
Cha mẹ Thẩm Du đã chuyển đến thành phố B được nửa năm, hôm nay gọi anh ta về nhà, đột nhiên sắp xếp một cuộc xem mắt. Vì giữ thể diện cho cha mẹ, Thẩm Du nhịn đến buổi tối về nhà mới bùng nổ, cãi nhau đến tận bây giờ, anh ta đẩy cửa ra ngoài luôn.
Giờ quay về quân đội cũng không tiện, anh ta nghĩ đến Trần Ngật, cho nên mới có cuộc điện thoại này.
"Để cửa cho tao, nửa tiếng nữa đến." Thẩm Du nói: "Uống bia không? Uống đi, để tao mua mấy lon bia, tốt nhất là ăn thêm ít thịt nướng, tối nay tao tức quá nên vẫn chưa ăn gì."
"Tao lạ gì mày nữa." Trần Ngật cười, "Tới quán nướng lúc trước tao với mày hay đi đi, tao chờ mày ở đấy."
"Cũng được, không nói nữa, tao lên xe đã."
"Ừ." Cúp điện thoại, Trần Ngật quay về phòng mặc một chiếc áo ngắn tay màu đen. Anh thích đồ tối màu, hầu hết quần áo hằng ngày của anh đều là màu đen.
Ra khỏi tiểu khu, ngoài đường phố náo nhiệt hẳn lên, hai bên đường có đủ loại cửa hàng, quán thịt nướng ở ngay bên kia đường, cách vài trăm mét.
Ở thành phố B hai năm, Trần Ngật và Thẩm Du thường đến đây, thỉnh thoảng trong đội có liên hoan cũng tới đây. Ông chủ biết anh, thấy anh tới một mình, cười hỏi, "Hôm nay vẫn giống mọi khi hả?"
Trần Ngật gật đầu trả lời: "Vẫn như mọi khi, suất hai người."
"Ok có ngay!"
Trần Ngật ra chỗ đất trống bên ngoài tìm bàn trống, ngồi ở đó chơi điện thoại. Vợ ông chủ mang hai chai bia ra, anh ngẩng đầu nói cảm ơn, sau đó đặt di động xuống.
Vừa nãy anh thấy tấm ảnh Lý Chấp mới đăng trên vòng bạn bè, vị trí là ở Sahara. Từ bài đăng này, Trần Ngật nhấn vào vòng bạn bè của Lý Chấp.
Mỗi tháng Lý Chấp sẽ cập nhật trạng thái một lần, lần nào vị trí cũng khác nhau. Anh kéo xuống, nhanh chóng kéo đến mùa đông năm trước.
Là tấm ảnh chụp chung của Lý Chấp và Nguyễn Miên trong một quán lẩu. Trần Ngật và anh không có bạn chung, ở dưới chỉ thấy câu trả lời của Lý Chấp, chắc có người hỏi người trong ảnh có phải bạn gái anh không.
Anh trả lời: Đừng hỏi nữa, không phải bạn gái, chỉ là bạn tốt thôi, hỏi nữa block cảnh cáo. /mỉm cười//mỉm cười//mỉm cười/
Trong bức ảnh đó, Nguyễn Miên buộc tóc, để lộ cái trán trơn bóng, hơi mím môi cười, đôi mắt sáng lấp lánh.
Trước khi gặp lại nhau, đó là ấn tượng gần nhất của Trần Ngật đối với Nguyễn Miên, so với Nguyễn Miên trong khoảng thời gian này, hình như có hơi khang khác.
Lúc này, Trần Ngật thoát khỏi vòng bạn bè của Lý Chấp, nhấn vào vòng bạn bè của Nguyễn Miên, trên giao diện hiển thị "Chỉ có thể xem vòng bạn bè trong một tháng gần nhất".
"..…"
Thẩm Du đến nhanh hơn dự tính, Trần Ngật thấy anh ta bước xuống xe taxi, cầm chai bia lên rót cho anh ta một cốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!