Cái chạm tay kia cực kỳ ngắn ngủi, nhưng vì biểu hiện quá mức khác thường của hai người nên có vẻ lạ lùng. Bầu không khí lúc đó không hiểu sao lại có hơi vi diệu.
Hôm nay Nguyễn Miên mặc đồ không có túi, khoảnh khắc rút tay về thậm chí còn không biết nên đặt tay ở đâu, cuối cùng đành phải nắm lấy túi xách.
Người đàn ông vừa mới kêu lên lúc nãy rốt cuộc cũng chạy vào kịp, không gian vốn chật hẹp lại vì sự xuất hiện của anh ta và chiếc xe đẩy anh ta ôm trong lòng nên càng thêm chen chúc.
Người đàn ông quay lại nói cảm ơn với Nguyễn Miên, Nguyễn Miên gật đầu đáp không có gì. Anh ta vươn tay ra ấn nút tầng năm, thang máy dừng lại ở tầng hai, có thêm ba người đi vào, người đàn ông kia lùi xuống một bước. Mắt thấy anh ta sắp va phải mình, Nguyễn Miên lùi về sau một bước nhỏ.
Hành động như thể "tự chui đầu vào lưới".
Đầu cô đụng vào cằm của Trần Ngật, dưới chân cũng không vững, Trần Ngật đưa tay ra đỡ cánh tay cô, lưng cô dán lên ngực anh, chín bỏ làm mười xem như anh đã ôm cô vào trong lòng.
Cả người Nguyễn Miên cứng đơ, không dám quay đầu lại.
Cô không khỏi thấy may mắn, Trần Ngật đứng sau nên không thể nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng và nét mặt căng thẳng của cô.
Trần Ngật giữ cô đứng vững xong thì thu tay lại, ánh mắt tự nhiên rơi xuống người cô. Khoảng cách quá gần, thậm chí anh có thể nhìn thấy cô có bấm lỗ tai, hơn nữa chỉ có một lỗ.
Dái tai trắng trẻo nhỏ xinh, giờ phút này lại phiếm hồng. Anh chỉ nhìn vài giây rồi cúi đầu sờ sờ vành tai của mình, nhìn sang hướng khác.
Thanh máy nhanh chóng đến tầng ba. Tầng này có mấy người muốn ra, Nguyễn Miên cũng đi ra theo mọi người, như thể giấu đầu hở đuôi, "Hình như hôm nay có hơi nóng ha."
Trần Ngật thấy mặt cô hồng hồng thì gật đầu phụ họa: "Đúng thế."
Hai người không ai đề cập đến chuyện vừa nãy, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Phòng thay thuốc nằm ở cuối hành lang. Vì ở chung với Lâm Gia Hủy, Nguyễn Miên khá quen những y bác sĩ ở phòng này.
Trần Ngật đi vào thay thuốc, cô đứng bên ngoài nói chuyện với Ngu Vụ – một y tá đang trong ca làm, không thể tránh khỏi bị hỏi: "Bác sĩ Nguyễn, đấy là bạn trai cô à?"
Nguyễn Miên hận không thể lắc đầu lia lịa: "Không phải, chỉ là bạn bè thôi."
Ngu Vụ cười: "Bạn bè thì bạn bè, cô căng thẳng thế làm gì?"
"….." Nguyễn Miên cười không nổi nữa, rút một tờ giấy trên bàn ra lau tay, "Không nói chuyện với cô nữa, tôi đi toilet đây."
"Đi đi."
Cô đi ra khỏi phòng thay thuốc, đứng ngoài hành lang để điều hòa hơi thở, cuối cùng không đi vào nữa, đợi Trần Ngật ra sau.
Hôm nay Trần Ngật chỉ mặc độc một chiếc áo, lúc thay thuốc chắc là phải cởi áo ra. Lúc đi ra, vạt áo sơ mi đen bị kéo ra, cúc áo cũng lộn xộn, chỗ cổ với xương quai xanh lộ ra trắng đến lóa mắt.
Nguyễn Miên vừa mới làm xong công tác tư tưởng nhìn thấy vậy tí thì sụp đổ, vừa liếc một cái đã ngạc nhiên đến nỗi trợn trừng mắt. Cô cố gắng tỏ ra bình tĩnh, hỏi: "Giờ chúng ta đi đâu?"
"Toilet."
"Hở?" Cô sửng sốt.
Trần Ngật cụp mắt cười, "Tôi đi sửa sang lại quần áo đã."
Anh dùng một tay cài cúc, áo sơ mi màu đen khiến ngón tay trông có vẻ vô cùng trắng trẻo, chẳng hiểu sao khiến anh càng thêm phần gợi cảm.
Nguyễn Miên mất tự nhiên chớp mắt hai cái, chỉ vị trí toilet cho anh, còn nói: "Tôi đến chỗ thang máy bên kia chờ cậu nhé."
"Được."
Trần Ngật chỉ đi không đến ba phút. Thang máy đi xuống không có người khác, Nguyễn Miên và anh đứng xa hơn lúc nãy nhiều.
Từ bệnh viện đi ra đã là ba rưỡi chiều. Trần Ngật nhờ một người bạn lái xe của mình đến đây, đến khi nhận được xe, hai người mới nhận ra thời điểm này có hơi nửa vời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!