Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói ấy, Nguyễn Miên cảm thấy khá quen, nhưng nghĩ lại lại thấy không thể nào. Ngây người vài giây, đầu dây bên kia lại hỏi: "Có nghe thấy không?"
Nguyễn Miên vội vã đáp: "Có, có nghe thấy, xin hỏi di động này —"
Còn chưa nói xong, đầu dây bên kia chợt vang lên tiếng cười khe khẽ, lười nhác, thản nhiên, dần dần trùng khớp với giọng nói trong trí nhớ của cô.
Tim Nguyễn Miên chợt run lên một nhịp, bàn tay cầm di động vô thức siết chặt lại, suy nghĩ vừa mới nảy ra trong đầu đã được khẳng định ngay sau đó.
"Nguyễn Miên à?" Anh nói: "Tôi là Trần Ngật, đây là di động của cậu sao?"
Cô ngây ra một lúc, cuối cùng vẫn là Lâm Gia Hủy thấy cô hơi lạ nên đi tới ngồi xuống bên cạnh, lúc ấy cô mới hoàn hồn đáp: "Là tôi, sao di động lại ở chỗ cậu vậy?"
"Cậu làm rơi trên xe."
Sau khi nhóm Trần Ngật đưa mọi người đến sân bay thì vòng lại khu vực thiên tai, một lần nữa chuẩn bị theo đại đội về. Lúc ấy di động bị rơi xuống khe hở bên cạnh chỗ ngồi trong thùng xe, được người trong đội Trần Ngật nhặt được rồi nộp cho anh.
Lúc ra ngoài làm nhiệm vụ, bọn họ không mang di động theo, ngoài những y bác sĩ ra thì không có ai khác từng ngồi trên chiếc xe đó. Lúc Trần Ngật nhận được di động thì nó đã trong trạng thái tắt máy, khởi động lại cũng không được. Khi ấy bọn họ đã lên đường, nhất thời không thể liên lạc với chủ nhân của chiếc di động này.
Cho đến tận bây giờ, Trần Ngật trả lại sạc điện thoại mượn của trạm phục vụ xong còn chưa trở về, anh cầm di động lên đi ra ngoài: "Đêm nay bọn tôi mới về đến thành phố B, nếu cậu không cần gấp, chiều mai tôi sẽ mang di động sang cho cậu."
"Tôi không cần gấp đâu." Nguyễn Miên gãi trán, "Các cậu đi đường chú ý an toàn nhé."
"Ừ." Anh mỉm cười: "Vậy cậu nhớ ghi số điện thoại của tôi vào rồi gửi tin nhắn cho tôi, mai tôi sẽ liên lạc lại sau."
"À ok, cậu đợi lát nha." Nguyễn Miên xoay người lấy giấy và bút trong ngăn kéo ra, "Được rồi, cậu đọc đi."
Trong ống nghe, Trần Ngật đọc một dãy số theo thứ tự 3 – 4 – 4, Nguyễn Miên ghi lại, vừa ghi vừa xác nhận: "Đúng không?"
Anh khẽ "Ừ", chắc là đang ở bên ngoài, trong ống nghe có tiếng gió thổi bên tai.
Nguyễn Miên ấn đầu bút, im lặng một lúc, Trần Ngật nói: "Di động của cậu sắp hết pin rồi, tôi cúp trước nhé, lúc nào về liên lạc sau."
Cô nín thở một lát rồi đáp: "Ừm."
Cúp máy xong, Lâm Gia Hủy nghẹn nửa ngày bên cạnh lập tức lên tiếng: "Tìm thấy di động của em rồi à? Ở đâu thế?"
"Làm rơi trên chiếc xe đưa chúng ta đến sân bay ấy." Nguyễn Miên đặt chiếc di động cũ xuống, trong lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi, "Giờ đang ở chỗ Trần Ngật."
"Ui cha, chị có thể gọi đây là duyên phận được không?" Lâm Gia Hủy đưa tay lên lau tóc: "Thế cậu ấy định trả lại di động cho em kiểu gì?"
"Cậu ấy nói mai sẽ mang qua đây." Vốn Nguyễn Miên định bảo anh cứ gửi qua bưu điện cũng được, đỡ phải chạy qua chạy lại, nhưng nghĩ lại thấy dù sao người ta cũng đã nhặt được di động, về tình hay về lý vẫn nên cảm ơn một chút, không nên vì trốn tránh mà xem nhẹ tình nghĩa qua lại.
Như vậy không ổn lắm, và cũng bất lịch sự.
Lâm Gia Hủy thấy dáng vẻ trĩu nặng tâm sự của cô thì không nhiều lời nữa, "Được rồi, đừng nghĩ nhiều làm gì, đi tắm sớm sớm chút rồi ngủ đi, mai đừng có bê hai cái quầng thâm mắt đi gặp người ta."
"….."
Chị đứng dậy trở về phòng ngủ. Nguyễn Miên ngồi ở phòng khách một lúc, nghĩ đến cuộc gặp gỡ ngày mai, chẳng hiểu sao lại thấy hồi hộp, tâm trạng rất giống với cái lần cô biết ngày hôm sau đi núi Khê chơi với Trần Ngật vào kỳ nghỉ đông năm đó.
Hồi hộp, và có phần chờ mong không hiểu do đâu.
Cánh cửa trượt ngoài ban công không đóng, gió thổi khiến quần áo được phơi bên ngoài bay bay. Nguyễn Miên đứng dậy đi ra thu quần áo sau đó bước vào, cầm cuốn sổ có ghi số điện thoại của Trần Ngật trở về phòng.
Phòng ngủ chính có nhà vệ sinh. Cô tắm xong đi ra, ngồi trước bàn gửi tin nhắn cho dãy số kia, ngón tay nhấn vào bàn phím, nhập nhập xóa xóa.
Một lúc sau mới gửi tin nhắn đi, gửi xong mới nhớ ra giờ anh không thể đọc được. Cô khẽ thở ra một hơi, đặt di động xuống, đứng dậy tắt đèn đi ngủ.
…..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!