Chương 38: Nguyễn Miên đã lưu tấm ảnh kia lại

Ban đêm trời lại đổ mưa, sự nóng bức mấy ngày qua ở Lạc Lâm đã được cơn mưa này quét sạch hoàn toàn, thậm chí đêm còn thấy hơi lạnh.

Lúc Nguyễn Miên kết thúc công việc thì đã hơn mười một giờ. Hôm nay là ca trực đêm cuối cùng của cô, đến ngày mai, tất cả những gì diễn ra nơi đây đều sẽ trở thành quá khứ.

Cô cầm bệnh án bước ra khỏi phòng bệnh, đi đến bàn chẩn đoán. Tống Dương Linh đang viết danh sách, ngẩng đầu thấy người đi qua bèn gọi: "Bác sĩ Nguyễn."

Nguyễn Miên dừng bước, giây tiếp theo, mũi chân đổi hướng, bước đến bàn chẩn đoán, thuận miệng hỏi: "Sao cô vẫn chưa giao ban vậy?"

"Lát nữa, tôi phải sửa lại cái này đã rồi mới đi." Tống Dương Linh hạ bút, nhìn cô hỏi: "À, lần trước tôi thêm wechat của cô, sao cô không đồng ý vậy?"

Mí mắt Nguyễn Miên giật giật, khoảng thời gian này bận quá, cô gần như không có thời gian sờ tới điện thoại, mỗi buổi sáng chỉ có chút thời gian nhắn tin báo bình an cho cha mẹ, cũng vì thế mà trong wechat có một đống tin nhắn chưa đọc, nhất thời không chú ý đến những thông báo khác.

Cô mím môi, nói: "Xin lỗi, mấy hôm nay tôi bận quá, không có thời gian đọc thông báo trên di động."

"Không sao không sao." Tống Dương Linh cầm di động bên cạnh lên: "Giờ tôi lại thêm cô lại là được, lần này cô nhớ đồng ý lời mời kết bạn của tôi đấy nhé."

"Được rồi, để tôi đi lấy di động đã." Thật ra Nguyễn Miên đã đoán được lý do Tống Dương Linh thêm wechat của mình, chẳng qua hai người chẳng có ai vạch trần mà thôi.

"Không sao, không cần gấp." Tống Dương Linh cười: "Sáng sớm hôm sau các cô sẽ quay về đúng không?"

Đội y tế của Tống Dương Linh là đội tiếp viện thứ hai được phái tới, chắc cuối tháng mới có thể rút khỏi nơi này.

"Đúng vậy, sáng sớm ngày kia bay."

"Hâm mộ quá, nhưng mà tôi cũng rất phục các cô, lúc ấy tình huống thật sự nguy hiểm, thế mà vẫn gánh được."

Nguyễn Miên cười: " Thời thế tạo ra con người mà, nếu đổi là các cô thì cũng vậy thôi."

"Chắc vậy." Ánh mắt Tống Dương Linh vừa vặn hướng về cửa trung tâm, lúc Trần Ngật cụp ô lại, cô ta liếc mắt một cái đã thấy rồi.

Lúc ấy Nguyễn Miên đang nghĩ thầm không biết làm sao để kết thúc cuộc trò chuyện khách sáo này. Cô ngước mắt lên, thấy cô ta cứ nhìn chằm chằm phía sau mình không thôi nên cũng nhìn theo.

Trần Ngật cụp ô xong vẫn còn chưa bước vào, vô tình gặp Vu Châu và Chu Tự Hằng đi ra ngoài hít thở không khí nên dừng lại nói mấy câu.

Trong lần cứu viện trước đó, chân trái Chu Tự Hằng bị thương, vĩnh viễn bị thương tật, lần này về sẽ phải giải ngũ.

Mặc dù sau khi bị thương, trạng thái của cậu ta thoạt nhìn trông vẫn ổn, thỉnh thoảng vẫn nói đùa với đồng đội nhưng Trần Ngật biết trong lòng cậu ta rất buồn.

Quân nhân như bọn họ, thà rằng da ngựa bọc thây [1] cũng không muốn cả đời phải sống trong sự tiếc nuối như vậy. Trần Ngật không an ủi nhiều, chỉ hy vọng cậu ta đừng buông bỏ chính mình.

[1] Ý chỉ sự hy sinh.

"Tôi đã hiểu rồi, cảm ơn Trần đội." Chu Tự Hằng ngồi trên xe lăn, khuôn mặt cương nghị, vững vàng, nhưng thật ra trước khi đến đây, cậu ta chỉ mới qua sinh nhật thứ 21 mà thôi.

Trần Ngật đặt tay lên hai vai cậu ta, nói: "Bên ngoài lạnh, để Vu Châu đưa cậu vào đi."

Chu Tự Hằng cười: "Không sao đâu ạ, tôi muốn ở đây một lúc nữa."

Anh gật đầu, không nói gì thêm nữa, hướng mắt ra hiệu với Vu Châu rồi nhấc chân đi vào. Nhìn thấy người đứng trước bàn chẩn đoán, ánh mắt anh dừng lại nhưng bước chân vẫn không ngừng.

Trần Ngật đi đến gần mới phát hiện đằng sau Nguyễn Miên vẫn còn một người khác đang ngồi, người nọ lên tiếng chào anh trước, nhẹ giọng nói: "Đội trưởng Trần, chào buổi tối."

Anh gật đầu thay cho lời chào, ngước mắt nhìn Nguyễn Miên: "Giờ cậu có bận không, tôi cần thay thuốc."

"Không bận, đi thôi." Nguyễn Miên cầm hồ sơ bệnh án trên bàn lên, quay đầu nói với Tống Dương Linh: "Tôi đi trước nhé."

"À, được." Tống Dương Linh nhìn chằm chằm bóng lưng của hai người, nét mặt có phần đăm chiêu.

Lúc này trời đã khuya, trong phòng xử lý không có mấy người. Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ. Trần Ngật ngồi cạnh bàn, y tá đang sắp xếp lại những dụng cụ lát nữa cần dùng tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!