Chương 35: Gửi bác sĩ Nguyễn Miên của bệnh viện Hiệp Hòa

Lại bận rộn cả một ngày, nhóm bệnh nhân được đưa đến sáng nay đều là những người bị thương nặng, bên quân y bị quá tải nên chuyển một số người sang trung tâm y tế bên này. Năm ca giải phẫu, tất cả bác sĩ chủ chốt của các bệnh viện lớn đều tham gia nhưng kết quả vẫn không được khả quan cho lắm, năm người nhưng chỉ cứu được một người.

Mà bên kia, sau khi Trần Ngật và Thẩm Du nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp thì lại nhận được mệnh lệnh tiếp tục tiến sâu vào Lạc Lâm nên đã dẫn đội đến phía Bắc Lạc Lâm. Nơi đó cách xa trung tâm Lạc Lâm, gần chân núi, lúc trận động đất xảy ra, cả thôn làng đều trở thành một bãi phế tích, gần như không có ai thoát ra được.

Đội cứu hộ đã tìm kiếm cứu nạn ở đó cả ngày trời vẫn không phát hiện ra một ai sống sót, người được đưa ra đều đã ngừng thở. Có một gia đình năm người, người nhỏ nhất vẫn là một đứa bé sơ sinh, lúc Trần Ngật ôm đứa bé từ đống đổ nát ra, mấy chàng trai cứng cỏi đều đỏ bừng đôi mắt.

Thẩm Du chửi thề một câu rồi ngoảnh mặt đi. Không khí trong đội vô cùng nặng nề, không biết ai nghẹn ngào nói câu "Nếu chúng ta tới sớm hơn một chút thì tốt", lúc ấy không ai tiếp lời, mọi người ai cũng trầm mặc, tốc độ cứu viện nhanh hơn, mãi đến khi trời tối mịt mới quay về.

Về đến đại bản doanh, Trần Ngật đến chỗ cấp trên để báo cáo kết quả tìm kiếm cứu nạn, sau đó ra ngoài tìm bừa một chỗ nào đó để dội nước lạnh, quần áo ướt sũng trở về lều trại.

Anh cởi quần áo, để trần nửa người trên, tám múi cơ bụng săn chắc đều đặn. Thẩm Du vén rèm đi vào, thấy vết thương trên cánh tay anh, nhớ đến lời bác sĩ dặn sáng nay nên nhắc nhở: "Hôm nay tao dẫn đội trực đêm, mày đến trung tâm y tế thay thuốc tiện thể truyền nước biển luôn đi, chưa cứu được ai đã làm hỏng mình trước đấy."

Trần Ngật mặc áo cộc tay vào, nhặt quần áo bẩn bên cạnh lên rồi ném chúng vào thùng bên cạnh, ngẩng đầu liếc anh ta một cái: "Nói cái gì tốt một tí không được à?"

"Mẹ nó, tao quan tâm mày thôi ok?" Thẩm Du ném chiếc áo khoác trên tay cho anh, miệng lải nhải không ngừng: "Tao cmn mệt với mày lắm đấy."

Trần Ngật cười uể oải, trên gương mặt nhuốm vẻ mệt mỏi. Anh khoác áo vào, nhấc thùng ra ngoài ao giặt quần áo.

Lúc ấy bầu trời đầy sao, Nguyễn Miên và đồng nghiệp vội vã đi nhanh qua cái ao, tiếng nói chuyện cũng nhẹ nhàng mềm mại, tựa như cơn gió chợt thổi qua.

"Hôm nay chủ nhiệm Mạnh có ba ca phẫu thuật lớn, hơn mười tiếng không được nghỉ ngơi, vừa xuống bàn mổ đã ngất xỉu, chắc giờ vẫn còn đang nằm ở trung tâm."

"Vậy phải làm sao đây, bệnh nhân vẫn còn đang nằm trong phòng phẫu thuật chờ cứu mạng mà."

"Thế này đi, chị đi tìm chủ nhiệm Mạnh trước, em liên lạc với một số bác sĩ khoa Ngoại lồng ngực của các bệnh viện khác xem có ai không trong ca phẫu thuật không."

"Được."

…..

Tiếng nói chuyện của hai người dần biến mất khi bóng người khuất dần. Trần Ngật mở vòi nước lên lần nữa, nhanh chóng giặt xong quần áo rồi đem phơi lên dây treo ở bãi đất trống bên cạnh.

Sau khi làm xong mấy chuyện lặt vặt này, Trần Ngật lại đi họp với người trong đội, gần mười một giờ mới đến trung tâm y tế. Người thay thuốc cho anh vẫn là bác sĩ ban sáng, họ Tống, cô ta thay thuốc xong thì thuận tiện truyền nước biển cho anh luôn.

Tống Dương Linh thấy Trần Ngật là quân nhân, vốn định ưu tiên tìm cho anh một cái giường nằm trong phòng xử lý. Trần Ngật từ chối ý tốt của cô ta, tự cầm chai truyền dịch ra sảnh lớn bên ngoài.

Cô ta chạy ra rót cho anh một cốc nước đặt bên cạnh: "Nếu anh cần gì thì cứ gọi chúng tôi."

"Được." Trần Ngật khẽ gật đầu, thái độ vẫn luôn lịch sự: "Làm phiền bác sĩ."

Tống Dương Linh cười: "Không có gì."

Trần Ngật phải truyền ba chai nước biển, truyền chai nhỏ xong thì thay bằng một chai lớn. Anh nhìn tốc độ nhỏ giọt, ước chừng thời gian, sau đó nhắm mắt dựa lưng vào ghế.

Có lẽ do đặc tính của quân nhân, ở một nơi xa lạ hay trong hoàn cảnh như thế này, anh không ngủ quá sâu, vẫn có thể nghe thấy tiếng động xung quanh.

Tiếng bước chân, tiếng nói chuyện, thỉnh thoảng có tiếng khóc nức nở, rất hỗn loạn, muôn hình muôn vẻ.

Gần đến mười một rưỡi, Nguyễn Miên và Lâm Gia Hủy từ bên ngoài trở về. Ca phẫu thuật trước đã được bố trí ở trung tâm cấp cứu ở bên quân khu. Cô quay lại gọi Mạnh Phủ Bình, nhưng ca phẫu thuật đó do bác sĩ của bệnh viện khác mổ chính, Mạnh Phủ Bình chỉ hỗ trợ. Sau đó, cô và Lâm Gia Hủy ở bên đó để hỗ trợ điều trị cho những người bị thương khác, mãi đến giờ mới được nghỉ ngơi.

"Ôi, mệt chết mất." Lâm Gia Hủy đi rót một cốc nước lạnh, uống liền một hơi: "Chị nói thật, lúc nào về chị nhất định sẽ xin chủ nhiệm nghỉ một tuần, phải ở nhà ngủ ba ngày ba đêm mới được."

Nguyễn Miên cười khẽ, người cũng rất mệt mỏi: "Thì cũng phải được duyệt mới được."

"….." Lâm Gia Hủy thở dài một tiếng, xoay người nằm nhoài ra bàn, ánh mắt dừng trên những người đang truyền dịch ở ngoài sảnh, thốt lên: "Ơ."

"Sao thế?" Nguyễn Miên quay đầu nhìn cô ấy.

"Đó là bạn cấp ba của em đúng không?" Cô hếch cằm về phía trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!