Sau trận động đất ở Lạc Lâm, dư chấn liên tục xảy ra, trung tâm y tế nơi nhóm Nguyễn Miên ở là nơi đầu tiên được thành lập sau thời điểm đó, cách khu vực động đất khá gần. Ngày hôm đó sau khi cơn dư chấn lan đến, Trần Ngật đã báo cáo chuyện này lên cấp trên. Sau khi bàn bạc xong, bên trên cử một đội cứu hỏa và cứu hộ đến để chuẩn bị thành lập một trung tâm y tế thứ hai ở gần đó.
Đã có kinh nghiệm từ trước cho nên lần này chỉ mất một ngày rưỡi để thiết lập một cơ sở mới giống với trung tâm y tế ban đầu.
Đến ngày chuẩn bị chuyển đi, Mạnh Phủ Bình và một số chủ nhiệm khác mở một cuộc họp, quyết định di chuyển một số bệnh nhân tới bệnh viện ngoài khu vực thiên tai, những bệnh nhân còn lại và trang thiết bị khám chữa bệnh đều được di dời trong vòng nửa ngày.
Trung tâm y tế mới cách cái cũ khá xa, đi bộ phải mất khoảng nửa tiếng mới tới, bên quân đội đã cử xe đến vận chuyển những thiết bị cồng kềnh và bệnh nhân qua đó.
Vài người còn lại thì được trang bị xe đẩy bằng tay. Nguyễn Miên và Lâm Gia Hủy phụ trách kiểm kê thuốc men, số lượng không nhiều lắm, thuộc nhóm cuối cùng di chuyển đến cơ sở mới.
Lúc ấy đã là gần tối, người đẩy xe là Phương Trình – là một nam bác sĩ trong đội y tế, Nguyễn Miên và Lâm Gia Hủy đẩy hai bên mạn sườn. Sỏi đá xung quanh bị bánh xe nghiền qua phát ra tiếng động trầm nặng.
Đi được nửa đường, ba người không ai chú ý, bánh xe lăn qua một cái hố, một nửa bánh xe bị hãm lại không đẩy ra được. Phương Trình cố một lúc lâu, cuối cùng chỉ có thể thở dài: "Haiz, không được rồi, hôm nay tôi chạy đi chạy lại nhiều quá, giờ không còn sức mà đẩy nữa."
Lâm Gia Hủy cũng mệt đến nỗi mồ hôi ướt áo, chống eo thở dốc: "Phải đấy, ba chúng ta đừng cố nữa, để tôi chạy về gọi người tới, hai người ở đây chờ nhé."
"Ok."
Nguyễn Miên và Phương Trình đứng ở ven đường. Màn đêm tĩnh lặng như nước, động tĩnh phía xa dần truyền tới. Mấy phút sau, Nguyễn Miên thấy bóng dáng Lâm Gia Hủy chạy tới đây, đằng sau là hai người nữa.
Hai người quen.
Lâm Gia Hủy cười tủm tỉm: "Khéo ghê luôn, mới đi được nửa đường đã gặp hai người bạn cấp ba của em, chị mới nhờ họ tới giúp luôn, không có vấn đề gì chứ?"
"Có vấn đề gì đâu ạ." Nguyễn Miên thu lại tầm mắt, quay đầu nhìn người đứng sau rồi khẽ mỉm cười thay cho lời chào hỏi.
Trần Ngật và Thẩm Du mỗi người một bên, kéo chiếc xe ra mà không cần tốn nhiều sức lực. Nửa đường còn lại, hai bọn họ cũng tiện tay giúp luôn.
Năm người cùng đi, người thì nhiều mà chẳng nói chuyện được bao nhiêu, đa phần là Phương Trình hỏi bọn họ mấy tình huống cứu viện.
Nguyễn Miên và Lâm Gia Hủy bị tụt lại đằng sau.
Đến trung tâm y tế mới, Trần Ngật và Thẩm Du lại giúp vận chuyển mấy cái thùng vào. Lâm Gia Hủy nhét hai chai nước vào tay Nguyễn Miên, bảo cô mang qua cho người ta.
Nguyễn Miên cầm hai chai nước mà như cầm hai cục sắt vậy. Cô đứng ở cửa, đợi mọi người đi ra mới chạy theo: "Hôm nay làm phiền bọn cậu rồi."
"Những lúc như thế này thì không cần phải khách sáo." Thẩm Du nhận chai nước: "Đúng rồi, Tiểu Chu đồng đội của bọn tôi, Chu Tự Hằng ấy, hai hôm nay cảm xúc của cậu ta không được tốt lắm, làm phiền các cậu chú ý nhiều hơn."
"Được, lát nữa tôi sẽ nhắn với các thành viên trong đội." Nguyễn Miên rút tay về, đút hai tay vào túi theo thói quen, sau đó nói với Trần Ngật: "Vậy các cậu cứ bận chuyện của mình đi, tôi cũng đi sắp xếp lại đồ đạc đây."
"Ok." Thẩm Du đóng nắp chai lại, khoác vai Trần Ngật rồi đi ra.
Nguyễn Miên đi đến cửa trung tâm, cuối cùng lại quay đầu nhìn lại, bóng lưng của hai người họ nhanh chóng hòa vào đêm đen.
Cô thở dài, xoa bả vai rồi cũng bước vào trong.
Lâm Gia Hủy đang đối chiếu thuốc men với danh sách. Chị kẹp bản danh sách dưới cánh tay rồi đi đến bên này, nói với vẻ thần bí: "Chị đã hỏi thăm qua giúp em rồi."
Nguyễn Miên cúi đầu chỉnh lại áo blouse, "Hỏi thăm gì cơ?"
"Bạn cấp ba của em ấy." Lâm Gia Hủy cười: "Chẳng phải đồng đội của cậu ta cũng ở đây à, tối qua chị đã trò chuyện với cậu nhóc kia rồi, cậu ấy nói Trần đội vẫn độc thân nha."
"Độc thân hay không có liên quan gì đến em đâu ạ." Nguyễn Miên cầm phiếu kiểm tra phòng ngày hôm nay lên rồi ký tên mình vào: "Em đi trước đây."
"Này —" Lâm Gia Hủy nhanh tay nhanh mắt giữ cô lại, nói bằng giọng điệu từng trải: "Đừng mà, nam chưa cưới nữ chưa gả, giờ khó khăn lắm mới gặp lại nhau, quá hợp luôn còn gì. Hơn nữa, trước kia em thích người ta mà, giờ có cơ hội rồi sao không biết nắm chắc?"
"Chị cũng đã nói là trước kia mà." Nguyễn Miên giơ hai tay lên đầu hàng: "Đàn chị ơi, em xin chị đó, đừng mai mối linh tinh nữa, em khó khăn lắm mới thoát khỏi mẹ em, giờ lại đến lượt chị, xin chị để em yên tĩnh một lúc có được không ạ?"
"Em cứ mạnh miệng đi, sau này sẽ có ngày hối hận cho xem." Lâm Gia Hủy buông tay ra: "Đêm nay chị trực cho, em kiểm tra phòng xong thì cứ về đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!