Chương 33: Có lẽ chính là bỏ lỡ cả đời

Edit: Mẫn Mẫn

Beta: Mạn Mạn

Chờ người đi xa, Nguyễn Miên thở phào nhẹ nhõm. Cô nhấc chân bước vào trung tâm, đi đến bàn chẩn đoán viết bệnh án.

Một lát sau, Lâm Gia Hủy ra khỏi phòng xử lý đi đến cạnh cô, đôi mắt nhỏ dài chớp chớp hai cái, tò mò hỏi: "Em với anh chàng quân nhân đó trước đây quen nhau hả?"

"Bạn học cấp ba ạ." Nguyễn Miên nói: "Nhiều năm rồi không gặp."

"Chắc không chỉ là bạn cấp ba đâu nhỉ?" Lâm Gia Hủy nhích lại gần: "Làm gì có bạn học cũ nào lại chào "Đã lâu không gặp", câu này mập mờ lắm."

Lâm Gia Hủy rất biết nhìn người, khôn khéo hơn Nguyễn Miên nhiều, nhất là ở bệnh viện này lâu rồi, nhìn ra được ai là người, ai là quỷ, tâm tư khá sâu.

Nguyễn Miên dừng bút, tay đặt trên bảng bệnh án, cười nói: "Làm gì có chỗ nào mập mờ đâu."

"Sao lại không mập mờ được." Lâm Gia Hủy ngắt lời, nói: "Đa số mọi người gặp lại bạn học cũ ở một nơi như thế này đều sẽ nói là "Khéo quá, sao cậu lại ở đây". Nếu là người yêu cũ, nhất là cái kiểu chia tay không hòa bình ấy, lúc gặp lại sẽ cố tình xem như không quen biết, nghiêm trọng hơn không chừng còn lao vào đánh nhau luôn. Nhưng nếu còn tình cảm, chỉ cần liếc nhìn một cái đã đủ bùng lửa, sau đó cách một đám đông, nói câu "Đã lâu không gặp"."

"….." Nguyễn Miên lại cầm bút lên: "Em không muốn nghe chị nói linh tinh nữa."

"Chị có nói linh tinh đâu, cái người đến sau đó, cũng là bạn học của em đúng không, câu đầu tiên hai người nói với nhau chính là trường hợp đầu tiên chị vừa nói đó."

Lâm Gia Hủy học cùng trường đại học với Nguyễn Miên, có thể coi là đàn chị của cô. Nhưng chị ấy thi vào sau, còn Nguyễn Miên học thẳng hệ 8 năm, tính chất không giống nhau lắm. Hồi đi học, chị từng nghe nói khoa Lâm sàng có một sinh viên, là học trò tâm đắc trong lòng các giáo viên, ngoại hình xinh đẹp mà thành tích cũng tốt.

Sau đó thầy hướng dẫn của hai người cùng tham gia một bữa tiệc, bọn họ cũng tự nhiên mà quen nhau, sau khi tốt nghiệp lại cùng vào bệnh viện Hiệp Hòa làm. Hơn nữa nhà của hai người đều không ở đây, họ cùng nhau thuê một căn hộ hai phòng ngủ ở gần bệnh viện, mối quan hệ càng trở nên thân thiết hơn. Bình thường tuy không ở cùng khoa nhưng bệnh viện lớn như vậy, có chuyện gì cũng lan truyền rất nhanh.

Nguyễn Miên thực tập dưới quyền Mạnh Phủ Bình, mặc dù bị mắng rất thảm, nhưng toàn bộ khoa Ngoại lồng ngực đều biết cô là người nối nghiệp Mạnh Phủ Bình tự mình bồi dưỡng, không chừng sau này sẽ trở thành Mạnh Phủ Bình thứ hai, hoặc còn hơn thế nữa, tiền đồ rộng mở.

Có đôi khi Lâm Gia Hủy rất hâm mộ cô, nhưng mỗi người có một cuộc sống riêng, được cái này thì mất cái kia. Sự nghiệp của Nguyễn Miên thành công nhưng chuyện tình cảm bằng không luôn là tâm điểm bàn tán của mọi người trong bệnh viện.

Giờ vất vả lắm mới có tí dấu hiệu, đương nhiên Lâm Gia Hủy sẽ không bỏ qua cho cô: "Cho nên, trước đây em và cậu ấy yêu sớm à?"

Nguyễn Miên thật sự không muốn nhắc lại quá khứ, trong lòng rối bời. Cô ngẩng đầu nhìn chị ấy, rũ mắt suy nghĩ thật lâu mới thấp giọng nói: "Không phải yêu sớm."

"Chẳng lẽ là thích nhưng không thể ở bên nhau?" Trong mắt Lâm Gia Hủy, Nguyễn Miên là kiểu người làm gì cũng giỏi, cho nên chị không nghĩ đến những khả năng khác.

"Cũng không phải thích nhau." Nguyễn Miên như nghĩ đến điều gì đó, ngước mắt nhìn ra xa, nở một nụ cười rất nhẹ: "Là em đơn phương cậu ấy."

"….." Lâm Gia Hủy sửng sốt một lúc lâu mới tìm được giọng nói của chính mình, "Người ưu tú như em mà cũng yêu thầm á?"

Nguyễn Miên dùng một tay xoay bút, đầu ngón tay vuốt ve trang giấy: "Trước kia hồi học cấp ba, tính cách em có hơi hướng nội, ngoài học tập ra không có gì nổi bật cả, bạn bè không nhiều lắm, em và cậu ấy như hai thế giới khác nhau vậy, chính là kiểu không nên xuất hiện cùng một chỗ ấy."

Lâm Gia Hủy không ngờ cô em khóa dưới trông có vẻ bình tĩnh, điềm đạm của mình lại có lịch sử tình trường chua chát như vậy, không khỏi khẽ thở dài. Nhưng bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, chị hỏi với giọng đầy kinh ngạc: "Này, đừng bảo mấy năm nay em không tìm bạn trai là vì nhớ mãi không quên người ta đấy nhé?"

"Không phải, em quên lâu rồi." Nguyễn Miên cúi đầu: "Thời gian lâu như vậy, tình cảm sâu đậm bao nhiêu cũng sẽ bị hao mòn theo năm tháng."

Bốn năm trước, Nguyễn Miên và bạn cùng phòng đại học đến thành phố bên cạnh du lịch. Cô đã làm mất tấm ảnh chụp chung với Trần Ngật hôm chụp ảnh tốt nghiệp ở đó.

Lúc ấy cô tưởng bản thân sẽ đau lòng, bởi vì đó là một trong số những thứ ít ỏi cô có liên quan đến Trần Ngật.

Nhưng sau đó, bạn cùng phòng và cô cùng tìm trên con phố náo nhiệt ấy thật lâu, tới khi định đến đồn công an gần đó để báo án, Nguyễn Miên đột nhiên không muốn tìm nữa.

Có lẽ khi đó cô mới thật sự nhận ra rằng, có một số người một khi đã bỏ lỡ, có lẽ chính là bỏ lỡ cả đời.

Cô từng nghĩ đến chuyện gặp lại, nhưng không ngờ sẽ gặp lại ở nơi này.

…..

Bóng đêm ngoài cửa dần tan đi, trời sắp sáng, mặt trời chầm chậm mọc lên ở đằng Đông, ánh nắng màu vàng nhạt từ từ chiếu xuống mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!