Chương 32: Nguyễn Miên như nhìn thấy anh hồi trung học

Trần Ngật cũng hoàn hồn sau câu "Đã lâu không gặp", thu lại sự kinh ngạc trong mắt, thật ra trong chín năm nay không phải anh không biết tí gì về cô.

Vào Tết Âm lịch hàng năm, thỉnh thoảng trong vòng bạn bè của Lý Chấp sẽ xuất hiện bóng dáng cô, anh cũng biết chút chút về chặng đường cô đã đi qua.

Biết trước đây cô từng quay về trường cũ để học lại.

Biết năm thứ hai đi thi, cô trở thành Trạng Nguyên khối tự nhiên của tỉnh.

Biết cô đến một thành phố ở phía Bắc học y.

…..

Những thông tin đứt quãng chẳng đủ để xâu chuỗi lại thành một ấn tượng hoàn chỉnh về cô, nhưng không phải hoàn toàn lạ lẫm không biết gì.

Trần Ngật chào hỏi xã giao rồi nhắc lại vấn đề bị cắt ngang trước đó: "Mấy người lính vừa được đưa đến đây phẫu thuật giờ thế nào rồi?"

Nguyễn Miên ấn nắp bút, đây là một thói quen nhỏ khi làm việc của cô: "Vẫn còn đang trong phòng cấp cứu, tình huống cụ thể thì phải đợi bác sĩ đi ra mới biết được."

Trần Ngật cau mày, còn chưa kịp lên tiếng, Thẩm Du vì bị lãnh đạo gọi ra nói chuyện nên mới đến chậm một bước, anh ta chạy vội vào trong: "Trần Ngật, bọn Tiểu Chu thế nào rồi? Chỗ chỉ đạo Dư —"

Khi nói đến đây, anh ta cũng nhìn thấy nữ bác sĩ đứng đối diện với Trần Ngật, ban đầu vẫn chưa nhận ra, vài giây sau, Thẩm Du trừng mắt, giọng điệu cũng kinh ngạc: "Nguyễn Miên?"

Vốn tưởng rằng ở nơi tha hương gặp được một người bạn cũ đã đủ trùng hợp, Nguyễn Miên không ngờ còn gặp được người thứ hai. Cô đặt bút xuống, khẽ cười: "Là tôi, trùng hợp thật, cậu lại đến đây."

Thẩm Du khẽ "Ồ", nhìn bảng tên trên áo blouse của cô, lại nhìn cô một lượt rồi mới lắc đầu thở dài: "Sao cậu lại làm bác sĩ vậy, chẳng phải trước đây cậu muốn học Vật lý sao?"

Đã lâu rồi Nguyễn Miên không nghe người ta nhắc đến chuyện quá khứ, giờ quá khứ phủ bụi chợt bị vạch trần, ký ức như bị mở ra, trào dâng như thủy triều. Tim cô khẽ run lên một nhịp, ngón tay vô thức siết chặt mép bệnh án bên cạnh, giọng điệu lại rất thản nhiên: "Sau đó đi thi bị mất giải còn gì, nên không muốn tiếp tục đi con đường này nữa."

Trước đây Thẩm Du là một người thích pha trò, giờ trưởng thành rồi tính cách vẫn như vậy, trong lời nói vẫn mang bóng dáng của ngày xưa: "Má, người tự tin nói chuyện cũng khác hẳn, trước đây tôi từng tự hỏi, một cô gái như cậu sao có thể học giỏi các môn tự nhiên đến vậy. Phải biết rằng trước khi cậu tới trường Trung học số Tám, tôi đã tôn Trần Ngật lên làm thần, không ngờ sau khi cậu đến, cậu ta đã bị tôi vứt xó luôn."

"….."

Nguyễn Miên vô thức nhìn sang Trần Ngật. Ánh sáng rực rỡ trong sảnh bao trùm lên dáng người cao ngất của anh. Dưới ánh sáng, khuôn mặt ấy vô cùng đẹp trai, tỷ lệ dài và rộng của khuôn mặt [1] hoàn hảo đến nỗi không thể tìm ra nửa điểm sai lầm, khói bụi mệt mỏi cũng chẳng lấn át được phong phái phi phàm kia.

[1] Nguyên văn là "

": là tỷ lệ chiều dài và chiều rộng khuôn mặt. Theo tiêu chuẩn vẻ đẹp trên khuôn mặt, ai không đáp ứng được tỷ lệ này thì sẽ không đạt tiêu chuẩn khuôn mặt lý tưởng. Nó cũng được sử dụng để đánh giá một người đàn ông đẹp, tuy nhiên, tỷ lệ này là rất thấp ở những người nổi tiếng, trừ khi họ phẫu thuật thẩm mỹ.

So với khuôn mặt gầy gò thời cấp ba, các đường nét trên gương mặt trở nên sắc sảo hơn nhiều, góc cạnh bị năm tháng bào mòn càng trở nên rõ nét và chín chắn, nam tính hơn ngày trước.

Chỉ có đôi mắt kia là không khác gì trong ký ức.

Cô lặng lẽ thu lại tầm mắt, đưa tay chỉ sang hướng bên cạnh: "Phòng phẫu thuật ở bên kia, các cậu có thể đến đó chờ, có vấn đề gì cứ nói với chúng tôi."

"Ok." Thẩm Du khoác vai Trần Ngật rồi đi thẳng, tay vô tình chạm phải thứ gì đó dinh dính trên cánh tay anh, nâng lên xem, hóa ra là máu.

Anh ta không khỏi chửi bậy một câu: "Fuck! Mày bị thương sao không nói hả? Gắng gượng như thế để làm gì?"

Hình như lúc này Trần Ngật mới phản ứng lại, nghiêng đầu nhìn tay áo bị rách một chỗ trên cánh tay trái, vải vóc đã thấm đẫm máu.

Anh cười nhạo Thẩm Du cứ thích làm to chuyện: "Vết thương bé tí mà mày cứ làm quá lên."

"Làm quá mẹ mày! Nói nhảm vl!" Thẩm Du hùng hùng hổ hổ, bảo bọn Lâm Tùy ra chỗ phòng phẫu thuật chờ trước, mình thì lại đi đến bàn chẩn đoán: "Nguyễn Miên, cậu có rảnh không? Cánh tay Trần Ngật bị thương rồi."

Nguyễn Miên ngẩng đầu lên khỏi bệnh án, bắt gặp ánh mắt Trần Ngật đang nhìn lại đây, cố nén sự bối rối trong lòng xuống rồi cất bút vào túi áo, cầm sổ bệnh án đi tới: "Được rồi, đi theo tôi."

Phòng xử lý chỉ có hai y tá túc trực, trung tâm y tế này được bên phòng cháy chữa cháy dựng lên tạm thời, ngoài mấy phòng phẫu thuật, các phòng còn lại có rất ít giường bệnh, chỉ những trường hợp hơi nghiêm trọng một chút mới được nghỉ lại trong đó, đợi mấy hôm nữa chuyển tới bệnh viện bên ngoài khu vực thảm họa.

Lúc Trần Ngật và Thẩm Du theo Nguyễn Miên vào, Vu Châu vốn đang nằm trên giường bệnh định đứng dậy chào hai người lại bị Nguyễn Miên quát: "Nếu muốn miệng vết thương vỡ ra thì cậu cứ tiếp tục cử động đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!