Chương 30: Ngày 04 tháng 03, Trần Ngật trở về Bình Thành

Ngày 04 tháng 03, Trần Ngật trở về Bình Thành. Anh và Thẩm Du mới hoàn thành một nhiệm vụ, đang quay lại đơn vị để báo cáo, bảy giờ bắt đầu lái xe từ thành phố B về, đến khuya mới tới nơi.

Mấy năm nay Bình Thành phát triển nhanh chóng. Những tòa nhà cũ gần Bình Giang công quán đã được tu sửa, xung quanh là những tòa nhà cao tầng san sát nhau, cầu vượt có ở khắp nơi, nhưng riêng ngõ Bình Giang Tây cách Bình Giang công quán một con đường lại vẫn sừng sững ở đó giữa chốn phồn hoa, trở thành một mảnh ký ức cũ kỹ độc nhất nơi thành phố hiện đại hóa này.

Hơn mười một giờ đêm, Trần Ngật xuống xe, anh mặc một cây đen từ trên xuống dưới – quần Tây đen, áo sơ mi đen thẳng thớm chỉnh tề, thắt lưng kiểu 07 do quân đội cấp, thân hình cao ráo, cơ thể rắn rỏi cường tráng.

Thẩm Du đang ngồi ở vị trí ghế lái cũng mặc y chang, cánh tay khoác lên bệ cửa xe, mái tóc ngắn sạch sẽ, gọn gàng không át được sự sắc sảo trên khuôn mặt, "Muộn rồi, tao không vào ngồi đâu."

Trần Ngật tháo hai chiếc khuy măng

-sét ra, xắn tay áo lên, bàn tay phất phất hai cái, thờ ơ nói: "Chào."

"Mẹ." Thẩm Du cười mắng, sau đó nhanh chóng lái xe đi, ánh đèn xe của chiếc xe Jeep màu đen nhấp nháy hai cái rồi biến mất không thấy bóng dáng.

Đêm về khuya, tiếng bước chân nện trên mặt đất vô cùng rõ ràng. Trần Ngật đi đến cổng Bình Giang công quán, bảo vệ gác đêm biết anh nên tự mình mở cửa ra chào.

Nhà họ Trần nằm ở hướng Đông Nam, là một căn biệt thự ba tầng, kết hợp phong cách Trung Quốc lẫn phương Tây. Ban đêm, cổng vẫn được thắp đèn, nhưng cánh cửa lớn đã được thay bằng khóa mật mã.

Mấy năm nay Trần Ngật không thường xuyên về nhà, thử vài mật mã vẫn không chính xác, cơ hội cuối cùng cũng dùng hết, tiếng chuông cảnh báo vang lên, giữa màn đêm yên tĩnh lại càng có vẻ vang dội.

"….."

Chắc cái cửa này chẳng chịu nổi một cú đá của anh, Trần Ngật nhìn xung quanh một lượt rồi lững thững đi đến góc tường phía Nam, sau đó lui lại mấy bước rồi lập tức vọt mạnh lên, nhanh nhẹn nhảy qua.

Vừa rơi xuống đất, đúng lúc dì giúp việc trong nhà nghe thấy tiếng chuông cảnh báo nên mặc áo khoác đi ra, thấy cạnh góc tường có bóng đen ai đó, sợ đến nỗi suýt thì hét toáng lên.

"Dì Trương, cháu đây ạ." Trần Ngật nhanh chóng bước ra khỏi chỗ tối, phủi phủi bụi trên tay rồi mỉm cười với bà, "Cháu về rồi đây."

Dì Trương thở phù một cái, vừa mừng vừa sợ, "Tên nhóc này, về mà không thèm đi cửa chính, cứ muốn trèo tường vào, nhỡ ngã thì phải làm sao?"

Trần Ngật chỉ cười chứ không đáp, dìu bà vào phòng, "Ông nội và mọi người nghỉ ngơi hết rồi ạ?"

"Ông ấy ngủ từ lâu rồi, bà chủ mấy hôm nay đang bận họp ở thành phố bên cạnh, ba mẹ cháu thì ra ngoài làm việc còn chưa về."

Cha Trần Ngật – Trần Thư Du gần đây vướng phải vài chuyện rắc rối. Chủ đầu tư của một dự án dưới tay ông khoảng thời gian trước phạm tội và bị kết án tử hình, rất nhiều hệ lụy xảy ra, trước đó dự án này đã tiến triển được một nửa, nhưng vì chuyện này nên chỉ có thể tạm dừng để tiếp nhận điều tra.

Trước khi trở về, Trần Ngật có nghe thấy ông ngoại nhắc đến chuyện này, nhưng cụ thể thì không rõ lắm, chỉ biết ở ngoại ô thành phố B có một tòa chung cư bị sập, ồn ào huyên náo một thời gian.

Còn những hệ lụy phía sau, anh còn không biết rõ bằng những người thích hóng chuyện.

Lúc này, điều đầu tiên Trần Ngật làm là lên tầng tắm rửa. Thay quần áo xong, anh vừa lau tóc vừa đi xuống, dì Trương đã hâm nóng cho anh một bát canh gà.

"Sẵn tiện còn nóng mau uống đi, uống xong thì nghỉ ngơi sớm một chút."

Trần Ngật đi đến bàn ăn, kéo ghế ngồi xuống, "Đã muộn rồi, dì nghỉ ngơi trước đi ạ, cháu uống xong tự thu dọn được."

"Được rồi."

Dì Trương quay về phòng. Trần Ngật nhanh chóng uống hết bát canh rồi ra phòng khách bật TV lên, chỉnh âm thanh xuống mức thấp nhất rồi tìm kiếm tin tức liên quan đến tòa chung cư bị sập ở thành phố B khoảng thời gian trước.

Sau khi sự kiện kia kết thúc, đài truyền hình địa phương thành phố B có tổng hợp lại các bản tin, từ lúc sự kiện đó bắt đầu cho đến khi xét xử những nhân viên có liên quan.

Xem được khoảng mười phút, Trần Ngật chợt nghe thấy tiếng xe chạy vào cổng, chẳng bao lâu sau, Trần Thư Du và vợ là Tống Cảnh từ bên ngoài đi vào.

Hai vợ chồng nhìn thấy con trai đang ngồi trong phòng khách thì đều ngạc nhiên. Tống Cảnh thay giày trước, vừa đi tới vừa hỏi: "Sao con lại về rồi?"

Trần Ngật tạm dừng TV, quay đầu nhìn hai người: "Được nghỉ ạ."

Trần Thư Du cũng đi qua: "Lần này được nghỉ mấy hôm?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!