Trần Ngật ngủ suốt cả tiết tự học buổi sáng, lúc tiếng chuông hết tiết vang lên anh mới tỉnh dậy.
Hôm nay mới là ngày đầu tiên sau khai giảng, bầu không khí học tập trong lớp vẫn chưa được nồng nhiệt cho lắm, vừa ra chơi đã náo nhiệt sôi nổi y như ong vỡ tổ.
Anh lười biếng dựa vào tường, trong mắt mang theo tơ máu do ngủ không đủ giấc, uể oải nhìn các bạn trong lớp chạy tới chạy lui.
Bạn cùng bàn mới cũng không ở đây, sách giáo khoa nằm sõng soài trên bàn, trang sách bị gió thổi phát ra tiếng "phần phật", cái tên được viết trên trang sách chợt ẩn chợt hiện trong gió.
Trần Ngật cúi đầu ngáp một cái rồi vươn vai, vừa mới đứng dậy, một bóng người từ phía sau đột nhiên vọt lên, treo lủng lẳng trên vai anh, một nửa trọng lượng cơ thể đè lên người anh.
Bị sức nặng đè lên nên anh hơi cúi người xuống, phải dùng sức duỗi tay chống lên bàn mới không bị ngã.
"Mày là lợn à Giang Nhượng?" Trần Ngật cười mắng một câu.
Giang Nhượng cười cợt nhả, leo từ trên vai anh xuống, cầm cuốn sách Nguyễn Miên để trên bàn lên rồi ngồi xuống, chân giẫm lên thành ghế, "Nghỉ hè mày làm gì thế? Sao hôm qua không thấy đi khai giảng?"
Giang Nhượng và Trần Ngật học cùng lớp từ năm lớp 10, trong nhóm chơi chung còn có hai cậu bạn nữa, một người tên Thẩm Du, học lớp 11-2 bên cạnh.
Một người khác là Lương Dập Nhiên, lúc phân lớp thì chọn ban xã hội, là người duy nhất học ban xã hội trong nhóm bốn người bọn họ.
"Lão Uông mở một trại thi đấu, vừa rồi phải tham gia tập huấn." Trần Ngật xoa xoa cổ, "Thi đấu mất tròn mười ngày, hôm qua là ngày cuối cùng."
Lão Uông tên đầy đủ là Uông Dương, là giáo viên môn Vật lý năm lớp 10 của bọn họ. Trước khi nghỉ hè, trong tay thầy ấy có một cuộc thi nhưng thiếu người tham gia, Trần Ngật biết được thì đến đăng ký dự thi.
Giang Nhượng tặng Trần Ngật một cái like, miệng thì bô bô không ngừng, "Thi cử thế nào, có lấy được thưởng không? Tiền thưởng bao nhiêu? Nói trước nhé, nhận tiền thưởng xong nhớ khao đấy."
Trần Ngật không thèm để ý đến cậu ta, nhấc chân kéo ghế ra ngồi xuống.
Giang Nhượng lật giở sách Sinh học trên tay, nhìn thấy cái tên trên trang sách, rướn người lại gần Trần Ngật, "Ê, bạn cùng bàn mới của mày là một học bá siêu giỏi luôn."
Trần Ngật hờ hững "Ờ" một cái, trong đầu thầm đối chiếu với gương mặt của bạn cùng bàn.
"Hôm qua thi khảo sát chất lượng, môn Sinh của cậu ấy được điểm tuyệt đối lận." Giang Nhượng nhảy từ trên bàn xuống, "Chu Hải ra đề đó, hồi lớp 10 chúng ta từng làm nhiều bài kiểm tra do Chu Hải ra như thế, mày thấy có mấy ai được điểm tuyệt đối không?"
Trần Ngật nhướng mày, nét mặt có vẻ ngạc nhiên, "Giỏi thế à."
"Chứ sao?" Giang Nhượng tỏ vẻ đắc ý, thỉnh thoảng đập đập quyển sách vào tay, giọng điệu mang vài phần tiếc nuối, "Nhưng mà trông mộc mạc giản dị quá…"
Trần Ngật đưa tay giật lấy cuốn sách trên tay cậu ta, "Nếu cô Dư biết mày dùng từ ngữ linh ta linh tinh như thế, có khi đuổi giết từ Trung học số Một đến tận đây đấy."
Giang Nhượng bật cười, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên, "Thôi không nói chuyện với mày nữa, đến giờ lên văn phòng gặp lão Chu rồi."
Chuyện cậu ta không đến tiết tự học buổi sáng, chắc chưa hết giờ đã truyền đến tai Chu Hải.
Sau khi Giang Nhượng đi, Trần Ngật mở cuốn sách Sinh học trên tay ra, ở góc dưới bên phải trang sách có một cái tên, nét chữ rồng bay phượng múa khác hẳn với vẻ ngoài yên tĩnh của cô.
— Nguyễn Miên.
Trần Ngật nhẩm đọc cái tên này, sau đó gấp sách lại đặt về chỗ cũ, đứng dậy bước ra khỏi lớp.
***
Vừa tan học, Nguyễn Miên đã bị Chu Hải gọi lên văn phòng, là chuyện cuộc thi. Hằng năm trường Trung học số Tám sẽ đào tạo một nhóm học sinh cấp ba để cử đi tham gia thi đấu.
Chu Hải cho rằng Nguyễn Miên khá là tiềm năng, dự định để cô đăng ký tham gia một cuộc thi sinh học do Trung học số Tám và các trường trung học trọng điểm khác liên kết tổ chức.
"Đây là phiếu đăng ký dự thi, em mang về điền vào rồi đưa lại cho thầy trước thứ sáu tuần này nhé." Chu Hải sợ cô thấy áp lực, khuyên bảo: "Quy mô cuộc thi này cũng không lớn lắm đâu, em cứ coi như đang luyện tập, đi cảm nhận bầu không khí của cuộc thi thôi."
Không phải trước kia Nguyễn Miên chưa từng tham gia thi đấu bao giờ, chỉ là do mới đến nên cô không muốn để lại ấn tượng xấu với thầy là mình không phối hợp với công việc. Cô gật đầu đáp: "Em biết rồi ạ, cảm ơn thầy Chu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!