Mùa thu năm 2018, Nguyễn Miên thành công bảo vệ khóa luận tốt nghiệp, trở thành một thành viên khoa Tim mạch của bệnh viện Hiệp Hòa thành phố B. Hai tháng đầu mới vào bệnh viện, cô bận rộn liên tục, thầy hướng dẫn của cô lại là phó chủ nhiệm nổi tiếng nghiêm khắc của khoa Tim – Mạnh Phủ Bình. Cô không ít lần bị ăn mắng, tăng ca suốt đêm là chuyện bình thường, trong nháy mắt như trở lại thời gian thực tập tại bệnh viện mấy năm trước, cả tinh thần lẫn thể lực đều kiệt quệ.
Đêm trước Tết Âm lịch, khắp bệnh viện từ trên xuống dưới ai cũng bận tối mắt tối mũi, từ tai nạn bia rượu đến sốt cao, các phòng cấp cứu gần như sáng đèn suốt đêm.
Mười giờ đêm, sau khi tham gia quan sát phẫu thuật một ca bị thép đâm xuyên qua, Nguyễn Miên cùng người phụ trách và chỉ đạo phẫu thuật – Mạnh Phủ Bình trở lại văn phòng.
Khi đó, bên ngoài phòng cấp cứu lại vang lên tiếng còi gấp gáp, hòa trong tiếng mưa rền gió dữ ngoài cửa sổ, không hiểu sao khiến người ta hoảng hốt.
Trong văn phòng, đầu tiên Mạnh Phủ Bình uống một chén trà nóng, vừa mới uống một ngụm, một đồng nghiệp chạy vào, giọng điệu dồn dập, "Chủ nhiệm Mạnh, ở ngoại ô thành phố xảy ra sự cố khẩn cấp, viện trưởng Chu mời ông qua họp!"
Mạnh Phủ Bình đáp lời, đến cả nắp chén còn chưa kịp đậy, cứ đặt chén lên bàn rồi chạy thẳng ra ngoài.
Ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi. Chuông điện thoại trong văn phòng chợt vang lên, Nguyễn Miên đứng dậy nghe máy, nghe xong lời mô tả của đầu dây bên kia thì vội vàng đáp: "Được, tôi sẽ đến ngay."
Trên điện thoại không thể nói rõ ràng, chỉ đề cập đến tòa chung cư mới mở không lâu ở vùng ngoại ô đã bị sập, mỗi tầng có hai căn hộ, có tất cả mười hai tầng, thương vong nghiêm trọng.
Bệnh viện đang xây dựng kế hoạch cứu viện khẩn cấp, một số bác sĩ đã đến hiện trường tham gia cứu viện, số còn lại thì ở lại bệnh viện làm tốt công tác chuẩn bị tiếp nhận bệnh nhân nguy kịch.
Nguyễn Miên theo đến hiện trường.
Đây không phải lần đầu tiên cô đến hiện trường, nhưng khi tới nơi rồi, nghe thấy tiếng kêu, tiếng khóc tê tâm liệt phế xung quanh, cùng với những nạn nhân đã ngừng thở được lính cứu hỏa cứu ra từ đống đổ nát, cô vẫn cảm thấy lồng ngực như nghẹn lại, khó mà thở được.
Mưa to và nhiệt độ giảm mạnh khiến cho việc cứu hộ càng thêm khó khăn, cũng khiến rất nhiều người đánh mất cơ hội sống sót. Nguyễn Miên nhanh chóng thu tâm trạng thừa thãi này lại, tham gia vào quá trình cứu người.
Nhiệm vụ cứu viện kéo dài hơn nửa tháng, khoảng thời gian đó tin tức được đưa lên TV, cả thành phố thậm chí là người dân cả nước đều chú ý đến sự kiện này. Nhưng kết quả cuối cùng không như mong đợi, một tòa nhà hơn một trăm hộ gia đình lại chỉ có mười mấy người sống sót, có đứa bé mất cha mất mẹ, cũng có người mất anh chị em, nhưng những gia đình không còn một ai sống sót càng nhiều hơn.
Sập nhà, các mối quan hệ lợi ích đằng sau cũng phức tạp, từ một ông lớn nào đó đến một nhà cung cấp xi
-măng nho nhỏ, tất cả đều thành kẻ có tội.
Trong kỳ nghỉ Tết Âm lịch, trên đường quay về Bình Thành, Nguyễn Miên đã thấy một số ban ngành đang xử lý vấn đề này.
Những người đáng bị phạt không có một ai thoát tội, nhưng kết quả này chỉ có thể coi là miễn cưỡng không khiến người còn sống thất vọng. Còn những người vô tội mất đi mạng sống kia, dù sao đi nữa, chung quy cũng không thể bù đắp được tiếc nuối.
Cô tắt di động, quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính, khẽ thở dài.
Taxi dừng lại trước cổng tiểu khu. Qua cửa kính, Nguyễn Miên đã nhìn thấy cha mình. Cô mỉm cười bước xuống xe, cất tiếng gọi người đứng cách đó không xa: "Ba!"
Nguyễn Minh Khoa đang xem các ông già trong tiểu khu chơi cờ tướng, nghe thấy tiếng gọi thì ngẩng đầu nhìn sang, nhanh chóng cười hỏi: "Lần này về nhà được mấy hôm?"
"Khoảng một tuần ạ." Nguyễn Miên kéo vali theo, "Tháng sau con phải đến Lạc Lâm tham gia tập huấn cùng với thầy Mạnh, chắc phải mất một thời gian."
Nguyễn Minh Khoa thở dài: "Sao giờ con còn bận rộn hơn cả ba thế."
Nguyễn Miên khẽ cười: "Bà nội có khỏe không ba?"
"Khỏe lắm." Nguyễn Minh Khoa quay đầu nhìn cô: "Hôm nay bà còn nói muốn đích thân xuống bếp nấu món ngon cho con, còn ngon hơn cả dì giúp việc làm."
"Thật ạ."
Hai cha con vừa nói vừa cười suốt dọc đường. Về đến nhà, Chu Tú Quân cùng với dì giúp việc đang vội vàng chuẩn bị bữa cơm trong bếp, mùi thơm bay ra tận cửa.
Nguyễn Miên thay giày rồi đi tới, "Bà nội đang nấu gì thế ạ, thơm quá đi."
Chu Tú Quân ngó đầu ra, hiếm khi lại khoe khoang: "Còn gì được nữa, chẳng phải toàn là món cháu thích ăn đấy sao."
"Cháu có lộc ăn rồi." Nguyễn Miên đấm vai cho bà cụ, sau đó vươn tay nhón một miếng dưa chuột trộn bỏ vào miệng.
Chu Tú Quân vỗ lên mu bàn tay cô một cái, mắng: "Rửa tay chưa? Cứ ăn thế hả? Còn làm bác sĩ cơ đấy, chẳng thèm chú ý chút nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!