Chương 28: Chúc cậu lên đường bình an, tiền đồ Như gấm (2)

Nguyễn Miên biết kết quả thi đại học của mình sớm hơn những người khác một ngày vì năm đó cô là Trạng Nguyên ban tự nhiên của tỉnh, tổng điểm là 714.

Ngay sau đó, Thanh Hoa và Bắc Đại gọi điện đến tuyển sinh. Chuyên ngành y học lâm sàng hệ 8 năm ở thành phố B Nguyễn Miên muốn đến đã liên kết tuyển sinh và giảng dạy với trường Đại học Q. Năm ngoái cô thi trượt trong sự nuối tiếc, năm nay lại được nhập học sớm, trở thành nữ Trạng Nguyên nổi tiếng lúc ấy.

Kết thúc việc điền nguyện vọng, Nguyễn Miên từ chối lời mời phỏng vấn của báo chí, chạy đến sa mạc Tây Bắc chơi hơn nửa tháng. Tổ dự án của Nguyễn Minh Khoa đã hoàn thành công việc cuối cùng trong khoảng thời gian đó, ông quay về Bình Thành cùng Nguyễn Miên. Trên máy bay, hai cha con trò chuyện về một năm vừa qua.

Nguyễn Miên hiếm khi nói đùa: "Nếu năm ngoái không thi trượt, chắc tương lai con sẽ là đồng nghiệp của ba đó."

Nguyễn Minh Khoa cười: "Thế tại sao sau đó lại không tiếp tục học Vật lý nữa?"

Nguyễn Miên ngoảnh nhìn ra bên ngoài, ngoài cửa sổ trời xanh mây trắng, cô có phần xấu hổ đáp: "Thật ra con không thích Vật lý cho lắm."

Nguyễn Minh Khoa nghĩ đến cái đêm hai cha con tâm sự với nhau, trong lòng đã hiểu. Ông gập cuốn sách trên tay lại, nói: "Người trong cuộc rất khó để đưa ra một lựa chọn lý trí, có lẽ sẽ có lúc có thể phân tích bằng lý trí nhưng tư tưởng và hành động không hoàn toàn nhất quán được. Ba có thể hiểu được lựa chọn khi đó của con, cho nên con không cần phải tự trách."

Nguyễn Miên nói: "Nếu con nói trong kỳ thi đại học năm ngoái có lẽ trong tiềm thức con đã bị ảnh hưởng bởi một số chuyện, ba có cảm thấy con sống theo cảm tính quá không?"

Trông Nguyễn Minh Khoa không ngạc nhiên lắm, ngữ điệu vẫn ôn hòa: "Trong những người ba đã từng gặp từ trước đến nay, ba chưa gặp ai có thể lý trí 100%, có lẽ trên đời có một người như vậy thật, nhưng không phải ai cũng làm được điều ấy, chưa kể quá lý trí còn là một trong những nhược điểm của con người. Dù có thế nào thì đó đã là chuyện quá khứ rồi, chẳng phải bây giờ con đã bắt đầu học được cách nhìn về phía trước rồi đó sao?"

Nguyễn Miên cười với vẻ thoải mái, "Dạ, con cám ơn ba."

Nguyễn Minh Khoa xoa đầu cô, thuận miệng hỏi: "Con đã từng nói với mẹ con chuyện này chưa?"

"….. Chưa ạ."

Nguyễn Minh Khoa gật đầu, nhưng không nói gì nữa, chỉ quay đầu sang một nơi con gái không nhìn thấy, thầm buông một tiếng thở dài.

Sau khi trở lại Bình Thành, Nguyễn Miên ở nhà nghỉ ngơi hơn nửa tháng. Nghỉ hè năm đó, Mạnh Tinh Lan và Giang Nhượng tham gia một cuộc thi của trường học, hai người họ ở lại trường để chuẩn bị cho cuộc thi đó.

Nguyễn Miên không thể gặp được cô ấy.

Nghỉ hè nhoáng một cái đã qua hơn nửa. Một ngày giữa hè nào đó, Nguyễn Miên nhận được thông báo trúng tuyển của Đại học Q, chập tối hôm đó cô về thăm trường Trung học số Tám.

Khi đó lớp 12 đã khai giảng, năm nay Chu Hải lại dẫn lớp thi tốt nghiệp. Lúc Nguyễn Miên đi qua, thầy đang ở văn phòng chấm bài.

Nguyễn Miên trò chuyện với thầy trong văn phòng hết hơn một tiếng. Trước khi đi, Chu Hải đột nhiên nhớ ra gì đó, gọi cô lại rồi lấy một bao lì xì trong ngăn kéo ra, bỏ vài đồng tiền lẻ vào, "Trước đây từng hứa với các em, thi vào đại học được bao nhiêu điểm sẽ được lì xì bấy nhiêu, vốn năm ngoái đã định đưa em rồi nhưng không ngờ em lựa chọn học lại, năm nay còn thi đỗ Trạng Nguyên."

Nguyễn Miên sửng sốt, hốc mắt nóng lên.

Chu Hải đứng dậy nhét bao lì xì vào tay cô, "Em là một học trò ngoan, thầy tin rằng sau này em sẽ thành đạt."

Nguyễn Miên nhận lì xì, "Cám ơn thầy, thầy Chu."

"Được rồi, không có việc gì thì về sớm một chút, thầy còn phải lên lớp nữa." Chu Hải nói: "Nào rảnh thì về thăm thầy nhé."

Nguyễn Miên gật đầu, "Nhất định rồi ạ."

Chu Hải phất phất tay, "Em về đi."

Nguyễn Miên ra khỏi văn phòng, lúc đi đến sảnh lớn thì đụng phải một chàng trai tóc ngắn, mặc quần áo bóng rổ màu đen.

Thật sự rất giống với chàng trai trong trí nhớ, trong nháy mắt lướt qua ấy, cô đuổi theo vài bước rồi đột nhiên dừng lại.

Cô quên mất, rằng anh đã tốt nghiệp rồi.

Hôm đó là ngày 23 tháng 8 năm 2010, đã được một năm bảy mươi sáu ngày kể từ lần cuối cô và Trần Ngật gặp nhau.

Đại học Q khai giảng vào tháng 9, chuyên ngành nơi Nguyễn Miên theo học mỗi năm chỉ tuyển sinh không quá 90 người, được chia thành lớp Lâm sàng 1 và 2. Khoảng thời gian mới nhập học, cô bận đến sứt đầu mẻ trán, cả ngày chạy qua chạy lại giữa lớp học, thư viện và kí túc xá, còn chưa kịp làm gì học kỳ mới đã trôi qua hơn nửa.

Đêm trước Giáng Sinh, câu lạc bộ Thủ ngữ [1] của Nguyễn Miên có kế hoạch đến một cơ sở phúc lợi xã hội nằm ở ngoại ô thành phố để tổ chức một bữa tiệc Giáng sinh cho trẻ em ở đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!