Chương 27: Chúc cậu lên đường bình an, tiền đồ Như gấm (1)

Không bao lâu sau buổi liên hoan chia tay, Nguyễn Minh Khoa đột nhiên trở lại từ Tây Bắc, nguyên nhân cụ thể thì ông không nói, Nguyễn Miên chỉ nhớ khoảng thời gian ấy ông suốt ngày nhốt mình trong thư phòng. Có một buổi tối, vì bên ngoài trời mưa to nên cô cứ lăn qua lộn lại không ngủ được mới đứng dậy ra phòng khách uống nước, lại phát hiện cửa thư phòng đang mở, Nguyễn Minh Khoa đứng trước cửa sổ, bóng lưng cô đơn quạnh quẽ, trên bàn là một đống tàn thuốc còn chưa tắt, xung quanh khói thuốc lượn lờ, mùi khói khiến con người ta ngột ngạt.

Chắc là nghe thấy tiếng động ngoài cửa, Nguyễn Minh Khoa quay đầu nhìn lại. Trông thấy Nguyễn Miên, ông dập tắt tàn thuốc trên tay, cất bước về phía cô, "Sao muộn vậy rồi con còn chưa ngủ?"

"Không ngủ được ạ." Nguyễn Miên nhìn hai mái đầu nhiễm bạc của cha, chớp chớp mắt, hỏi: "Ba, ba đây là…"

Là gì chứ.

Cô cũng chẳng nói nên lời.

"Ba không sao, con đừng lo." Nguyễn Minh Khoa đưa tay đóng cửa thư phòng lại, nắm lấy bả vai Nguyễn Miên dẫn cô ra phòng khách, "Nếu không ngủ được thì ngồi nói chuyện với ba một lát."

Nguyễn Miên ngồi xuống cùng ông, trên bàn là dụng cụ pha trà Nguyễn Minh Khoa thường mang ra chơi khi ông ở nhà. Ông bật đèn lên, khuya rồi vẫn còn dọn chúng ra.

Mùi thơm của trà và nước sôi nhanh chóng lan tràn trong không khí.

Nguyễn Miên kéo đệm ngồi trên sàn nhà. Cô không có được sự tao nhã như Nguyễn Minh Khoa, ngày xưa ông từng bảo cô nhận xét xem cảm giác khi uống trà như thế nào, cô chỉ thốt ra được hai chữ "Uống ngon", thỉnh thoảng lôi ra được vài từ trong kho từ vựng nghe còn giống cảm nhận, Nguyễn Minh Khoa sẽ lắc đầu cười, cũng không nói gì nhiều.

Nguyễn Miên nhấp một ngụm trà nóng, nghe Nguyễn Minh Khoa trò chuyện về phong thổ ở Tây Bắc. Dự án của bọn họ được thiết lập ở gần sa mạc, bão cát mịt mù cả ngày, đến tối nhiệt độ giảm đột ngột, dải ngân hà đổ xuống, như thể với tay là chạm đến được.

Nguyễn Minh Khoa nói hơn nửa tiếng mới ngừng, sau đó ông hỏi Nguyễn Miên tình hình hai năm gần đây.

"Cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra." Nguyễn Miên đặt chén trà xuống, "Chỉ có học và thi, học kỳ hai lớp 11 con tham gia đội tuyển Vật lý của trường, sau đó được giải Nhì, rồi cố gắng ôn tập thi vào đại học."

Nguyễn Minh Khoa cười: "Không thể ngày nào cũng chỉ học được, chẳng lẽ không làm quen với bạn mới à? Miên Miên nhà ta ưu tú thế này, chắc bạn bè xung quanh không ít đâu nhỉ?"

Nguyễn Miên ôm đầu gối, ngượng ngùng sờ chóp mũi, "Con không quen nhiều bạn lắm, nhưng hình như có rất nhiều người biết con."

Cô nhớ đến những tờ lưu bút nhận được trước khi thi đại học, hết lớp này đến lớp khác.

Ngoài cửa, tiếng mưa hắt lên ô cửa kính, trong phòng đượm mùi trà thơm, trên chiếc bàn nhỏ gần sô pha có một tấm ảnh chụp một nhà ba người bọn họ ở cổng trường Trung học số Sáu từ ba năm trước.

Theo tầm mắt của Nguyễn Miên, Nguyễn Minh Khoa cũng nhìn thấy tấm ảnh kia, ông cười hỏi: "Nói như thế, ở trường Miên Miên nhà ta nổi tiếng lắm đây, có ai thích con không?"

Hiển nhiên Nguyễn Miên không ngờ cha lại hỏi vấn đề này, mặt lập tức đỏ oạch, ấp úng không biết nên trả lời như thế nào.

Nguyễn Minh Khoa đã từng trải qua cái tuổi này nên rất hiểu, ông cười ôn hòa, "Thế chắc là có à?"

Nguyễn Miên gác cằm lên đầu gối, khẽ nói: "Là con thích người khác ạ."

Nguyễn Minh Khoa đặt tấm ảnh trên tay xuống, ngẩng đầu nhìn sang, "Thế có thể tâm sự với ba cậu bạn đó là người như thế nào được không,?"

Nguyễn Miên im lặng một lúc rồi mới nói: "Cậu ấy là một chàng trai cực kỳ ưu tú, con thích cậu ấy nhưng cậu ấy không biết."

Lông mày bên phải của Nguyễn Minh Khoa hơi nhướng lên, đây là động tác quen thuộc mỗi khi ông ngạc nhiên, "Thì ra là yêu đơn phương à."

Đêm khuya là chất xúc tác của cảm xúc, nó hé mở những tâm sự thầm kín nhất của cô gái, sau đó từ từ mở ra, phơi bày trước mắt người khác.

Nguyễn Miên đã tâm sự với Nguyễn Minh Khoa rất nhiều.

Từ những rung động đầu tiên, nỗi chua chát và khổ sở trong lòng, nỗ lực để được anh nhìn thấy, đến quyết định vào đội tuyển vì anh, nhưng cũng vì anh mà bỏ lỡ cơ hội được tuyển thẳng vào đại học.

Rồi đến sự chia xa lúc này.

Hơn bảy trăm ngày đêm này, lúc kể chỉ mất có vài chục phút ngắn ngủi, so ra thì có vẻ vô cùng mỏng manh và nhỏ bé, tựa như trên con đường đời dài đằng đẵng, cô chỉ có thể là một trong những vị khách qua đường không đáng nhắc đến trong sinh mệnh của anh, rồi sẽ bị dòng sông thời gian vùi lấp và quên lãng.

Hai cha con trò chuyện đến hơn nửa đêm.

Nguyễn Minh Khoa không đánh giá quá nhiều về đoạn tình cảm đơn phương này của Nguyễn Miên, ông chỉ nói với cô rằng, thời gian sẽ làm hao mòn vài thứ, nhưng cũng sẽ khiến nhiều chuyện thay đổi, có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, các con sẽ gặp lại, sẽ mở ra một câu chuyện mới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!