Chương 24: Mang tinh thần thiếu niên hăng hái

Chỉ còn một tháng trước khi cuộc thi diễn ra, Nguyễn Miên bỗng nhiên nảy sinh một loại cảm xúc mâu thuẫn vô cùng nghiêm trọng đối với kỳ thi.

Trong ba cuộc thi thử liên tiếp, cô đều rớt xuống thứ hạng cuối cùng, điều này khiến các giáo viên bồi dưỡng cô như một mầm mống tốt cảm thấy hoảng sợ.

Chuyện này chưa bao giờ xảy ra trước đây, các thầy cô lập tức mở cuộc họp nhỏ, mời một chuyên gia tư vấn tâm lý trước khi thi đến để truyền đạt lại kinh nghiệm của những đàn anh đàn chị ngày xưa từng vượt qua kỳ thi này.

Tóm lại, chuyện gì có thể làm đều đã làm rồi, nhưng trạng thái của Nguyễn Miên vẫn không điều chỉnh lại được. Vì vậy Chu Hải cố ý cho cô nghỉ vài ngày.

"Mấy ngày sau em cứ đi chơi tùy thích, để chuyện thi cử và bài vở sang một bên." Chu Hải cũng sợ trạng thái của cô cứ tệ mãi như vậy nên khuyên nhủ: "Dù sao đừng áp lực quá, cũng đừng suy nghĩ lung tung nhé."

Nguyễn Miên cụp mắt, hít sâu một hơi, "Em biết rồi ạ, cám ơn thầy Chu."

Cứ an ủi không mãi cũng vô ích, vào những lúc thế này chỉ có thể để cô tự giảm bớt áp lực, Chu Hải không nói thêm nữa, chỉ bảo cô về nhà chú ý an toàn.

Nguyễn Miên không quay về lớp mà đi tay không về, ra cổng trường bắt xe bus.

Ai cũng cho rằng vì quá áp lực và căng thẳng nên cô mới như thế, nhưng chỉ có mình Nguyễn Miên biết cô không thể đối mặt với chuyện Trần Ngật sẽ ra nước ngoài sau khi kỳ thi kết thúc.

Đây là rào cản mà cô không thể vượt qua được.

Buổi chiều hôm đó, Nguyễn Miên ngồi xe bus gần như đi qua hơn nửa thành phố, đến khi màn đêm buông xuống, cô ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt lặng lẽ lăn dài.

…..

Tám giờ tối, xe bus dừng ở một điểm nào đó, Nguyễn Miên xuống xe, đi dọc theo ngã tư đường vừa náo nhiệt vừa quen thuộc.

Trong mấy ngày nghỉ này, Nguyễn Miên tắt nguồn điện thoại, không quay về ngõ Bình Giang Tây mà về gia viên Nam Hồ với bà nội.

Một buổi chiều nọ, dì giúp việc đi siêu thị mua nguyên liệu để tối nay ăn lẩu, Nguyễn Miên và Chu Tú Quân thì ngồi trong phòng phơi nắng.

Ánh nắng chiều của mùa đông mang theo hơi ấm nhàn nhạt. Nguyễn Miên ngồi xếp bằng trên sàn nhà được trải thảm lông, tay nghịch khối rubik đã phai màu.

Chu Tú Quân nằm trên giường xem xong nửa tập phim truyền hình thì vươn tay ra tắt TV, xốc chăn bông lên rồi nhìn Nguyễn Miên, "Miên Miên."

"Dạ?"

"Trong lòng cháu có khúc mắc gì sao?"

Động tác trên tay Nguyễn Miên chợt khựng lại, cô mỉm cười, "Dạ không."

"Trước mặt bà nội còn giấu giếm gì." Chu Tú Quân nói: "Mấy hôm cháu đến đây, nói cũng không nhiều, cứ ngồi xuống là thẩn thơ, không phải trong lòng có chuyện thì còn là gì nữa?"

Nguyễn Miên cụp mắt, ngón tay vô thức mân mê khối rubik.

Chu Tú Quân thở dài: "Tính tình của cháu chẳng khác gì ba cháu, có chuyện gì cứ giữ mãi trong lòng, không chịu nói ra. Nhưng Miên Miên à, cháu phải biết rằng, con người mà sống như vậy sẽ mệt chết mất."

Nguyễn Miên mím môi.

Chu Tú Quân nói tiếp: "Vậy để bà nội đoán này, có phải ở trường gặp phải chuyện gì hay không? Bị thầy cô mắng hay thi cử không như ý?"

"… Đều không đúng ạ." Thi cử không như ý là thật, nhưng nguyên nhân chính vẫn nằm ở con người. Nguyễn Miên dựa lưng vào giường, ngẩng đầu nhìn những tòa nhà cao tầng bên ngoài cửa sổ, như tìm thấy nơi để trút bầu tâm sự, chậm rãi kể ra.

Kể về lần đầu gặp gỡ, lần đầu rung động, cũng như từ bỏ và lựa chọn.

Lời cô nói chẳng có đầu đuôi gì, Chu Tú Quân lại có thể nghe hiểu, lập tức nắm bắt được suy nghĩ trong lòng cô, nói lời thấm thía: "Nếu thật sự không thể buông được, vậy thì cháu hãy kiên trì đi, chuyện tương lai chẳng ai dám nói trước, có lẽ chẳng bao lâu sau cháu sẽ gặp được những người khác thôi."

Nguyễn Miên nhìn chằm chằm khe hở trên sàn nhà, không nói một lời.

Chu Tú Quân đưa tay ra xoa đầu cô, "Con đường phía trước còn dài, giờ cháu hãy cứ chọn con đường nào khiến bản thân bớt đau buồn hơn một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!