*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
[1] Điển tích Nguyễn điêu hoán tửu (Nguyên văn ): Nguyễn Phù đời Tấn, tự Diêu Tập, ngày thường say mê uống rượu, khi đảm nhiệm chức thị lang ông thường lén đổi rượu kim điêu để uống, sau bị giám quan vạch tội nhưng được vua tha thứ, sau người ta dùng cụm từ "Nguyễn điêu hoán tửu" để chỉ sự thiên vị, ưu ái của vua dành cho bề tôi.
Thịt dê tối hôm đó ăn cũng chẳng ngon nữa, sau khi nguội mang theo một mùi vị tanh nồng, miếng thịt cũng dai. Nguyễn Miên chỉ ăn một xiên, chỗ còn lại bị Phương Như Thanh vứt đi hết.
"Nguội hết rồi đừng ăn nữa." Phương Như Thanh vào phòng bếp bưng bát chè đậu xanh ra cho cô, "Uống xong thì đi tắm, xong nghỉ ngơi sớm một chút."
"Vâng." Nguyễn Miên uống mấy ngụm là hết, xong về phòng lấy đồ ngủ đi tắm, lúc đi ra chạm mặt Triệu Thư Đường đang xuống dưới tầng đi WC.
Bàn tay đang lau tóc dừng lại một chút, lúc đang do dự không biết nên lên tiếng chào hỏi một câu hay không, Triệu Thư Đường mắt nhìn thẳng đi lướt qua, còn đóng cửa phòng vệ sinh "rầm" một tiếng vang dội.
Bước chân Nguyễn Miên dừng lại, phồng má thở hắt ra. Cô kéo khăn xuống cầm trên tay, nhẹ bước lên tầng.
Cứ từ từ vậy. Cô nghĩ.
Sáng hôm sau, Nguyễn Miên bàng hoàng thức dậy với suy nghĩ phải đi học thêm, chưa đến bảy giờ đã rời giường. Khi đang xuống dưới tầng rửa mặt, Phương Như Thanh đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp ló đầu ra thăm dò, "Sao dậy sớm thế con?"
"Con nhớ nhầm thời gian." Nguyễn Miên vệ sinh cá nhân xong xuôi, đi đến phòng bếp, "Có cần con giúp gì không ạ?"
"Thế con giúp mẹ lấy bát đũa ra đi, đợi lát nữa ăn sáng."
"Dạ." Nguyễn Miên cuộn ống tay áo lên, dọn bát đũa sạch sẽ ra dựa theo chỗ ngồi từng người. Ánh nắng ban mai chiếu xuống góc bàn.
Không lâu sau, Triệu Ứng Vĩ và Đoạn Anh từ bên ngoài về. Hai đứa con nhà họ Triệu còn chưa dậy. Triệu Ứng Vĩ đang định đi gọi, Đoạn Anh ngăn ông lại, "Sắp phải khai giảng rồi, giờ hiếm khi được ngủ, để chúng nó ngủ thêm lát nữa."
Triệu Ứng Vĩ ngẫm thấy cũng đúng, lúc ngồi xuống nhìn thấy Nguyễn Miên, "Giờ Miên Miên đã học thêm xong, sau này buổi sáng cũng có thể ngủ nhiều hơn."
Không đợi Nguyễn Miên lên tiếng, Phương Như Thanh từ phòng bếp đi ra, nói: "Hôm nay con bé nhớ nhầm thời gian nên mới dậy sớm vậy, nếu như trước kia, không đến giữa trưa là không dậy nổi."
Triệu Ứng Vĩ cười, "Giờ học sinh phải chịu nhiều áp lực, lại vất vả, được nghỉ có thể ngủ thêm chút nào thì cứ ngủ."
Khởi đầu bữa sáng trông có vẻ hài hòa, trên bàn cơm, Đoạn Anh cũng trò chuyện với Nguyễn Miên vài câu, trông khá là thân thiết.
Nhanh chóng ăn sáng xong, Phương Như Thanh và Triệu Ứng Vĩ còn phải đi làm. Nguyễn Miên chẳng có việc gì cho nên ra ngoài cùng họ để nhận biết đường.
Lúc đi ngang qua siêu thị nhà họ Lý, siêu thị đang bốc dỡ hàng, Nguyễn Miên chỉ thấy ông chủ trung niên tối hôm qua đang đứng bên cạnh chỉ huy, không nhìn thấy Lý Chấp và chàng trai tên Trần Ngật kia.
Đi đến đầu ngõ, Triệu Ứng Vĩ đứng bên đường vẫy xe, Phương Như Thanh đưa hai tờ tiền màu đỏ cho Nguyễn Miên, "Nếu trưa không muốn ở nhà thì ra ngoài chơi với bạn bè cũng được, tối về ăn cơm sau."
Nguyễn Miên cảm giác mẹ mình đang lo lắng thái quá, nhưng vẫn nhận tiền cho bà yên tâm, "Vâng, khi nào ra ngoài sẽ nói với mẹ."
"Chú ý an toàn."
"Con biết rồi."
Xe đi rồi, Nguyễn Miên cất tiền vào túi quần, ngẩng đầu nhìn những cây Ăng
-ten xoay vòng vòng trên đỉnh đầu, xoay người đi về phía trước dọc theo các cửa hàng ven đường.
Cô mất cả buổi sáng để đi dạo khắp các ngõ ngách trong ngõ Bình Giang Tây, thực ra khu này không rộng nhưng có rất nhiều ngõ nhỏ.
Sắp đến mười một giờ, Nguyễn Miên đi vào phía Đông con ngõ, đi bộ đến trước cửa siêu thị nhà họ Lý một cách chuẩn xác. Ông chủ đang bấm máy tính trong quầy, thấy cô bước vào thì nở một nụ cười chất phác, "Cô gái nhỏ muốn mua gì?"
Nguyễn Miên tiến lên hai bước, "Mua ít đồ ăn vặt thôi ạ."
Siêu thị không lớn, có bốn cái kệ để hàng hóa liền nhau, phía trong cùng còn có một cánh cửa thông với Tứ hợp tiểu viện [2]. Lúc này rèm cửa đã được vén lên tường. Nguyễn Miên nhìn thấy một cái giếng ở giữa sân, cạnh miệng giếng có đặt một chậu sứ màu trắng hồng, bên cạnh là một góc giàn hoa.
[2] Dạng nhỏ hơn Tứ hợp viện – nhà ở truyền thống của Trung Quốc, bố cục của nó gồm 1 sân và những ngôi nhà ở bốn phía xung quanh, bao lấy cái sân ở giữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!