Chương 19: Hai cái bóng như vô tình môi chạm môi

Như thường lệ, ngày đầu tiên đi học sẽ có một bài kiểm tra ôn tập lại kiến thức, lần này là thi toàn khối. Hai ngày thi trôi qua nhanh chóng, cảm giác phấn khởi mà những ngày nghỉ lưu lại đã bị sự căng thẳng lo âu trước kỳ thi xóa sạch chẳng còn lại gì.

Ngày đi thi, tiết tự học buổi tối vẫn diễn ra bình thường. Sau khi thi xong môn tiếng Anh cuối cùng, Nguyễn Miên trở về nhà. Kỳ sinh lý bất chợt đến khiến trạng thái thi của cô lần này không được tốt cho lắm.

Thay quần áo xong, lúc đi ngang qua phòng Triệu Thư Đường, Nguyễn Miên chợt dừng bước một lúc nhưng nhanh chóng bước nhanh qua.

Đến tiết tự học buổi tối, Chu Hải nhắc đến chuyện kỳ này nhà trường mở lớp đội tuyển các môn tự nhiên, "Nhà trường chỉ mới đề xuất thôi, cho nên không khuyến khích tất cả mọi người tham gia, dù sao không phải ai cũng hợp với con đường này. Tuần này bắt đầu đăng ký tham gia, các em về nhà bàn bạc với cha mẹ xem, nếu có ý định này thì đến chỗ lớp trưởng để đăng ký nhé."

Hàng năm, trường Trung học số Tám sẽ chọn vài học sinh đi thi để giành suất được tuyển thẳng vào các trường đại học. Năm nay là năm đầu tiên mở một lớp chuyên đào tạo nhắm vào dự án này, để các học sinh lớp đội tuyển sẽ có ưu thế hơn những học sinh lớp thường hay lớp chuyên khác.

Nhưng đây không phải chuyện có thể quyết định ngay lập tức được, nhất thời trong lớp xôn xao thảo luận, Chu Hải cũng không nói nhiều nữa, dặn Phó Quảng Tư để ý lớp rồi trở lại văn phòng.

Mới sáng ra đã phải nghe tin này, Nguyễn Miên thấy chẳng thoải mái chút nào. Cô nằm nhoài lên bàn, nghe bạn học xung quanh thảo luận về chuyện này.

Phó Quảng Tư chọc chọc cánh tay cô, "Nguyễn Miên, cậu không sao chứ?"

"Tớ không sao." Cô gối đầu lên cánh tay, ngoảnh đầu sang, nét mặt mệt mỏi, "Đến tháng thôi."

"Thế cậu cứ nghỉ ngơi tiếp đi." Phó Quảng Tư lấy một miếng dán giữ nhiệt trong cặp sách ra đưa cho cô, "Mới mua lần trước, vẫn còn một cái."

"Cảm ơn cậu."

Phó Quảng Tư khoát tay, "Có gì đâu."

Ban đầu Nguyễn Miên vẫn còn đau âm ỉ, sau khi dán miếng dán giữ nhiệt thì đỡ hơn, nhưng ngủ vẫn không được sâu, vẫn nhận thức được những âm thanh xung quanh mình.

Trong tiếng bước chân qua lại hỗn loạn trong lớp, Nguyễn Miên điều chỉnh lại tư thế, trùm áo khoác đồng phục lên đầu.

Chẳng bao lâu sau, lúc đang nửa tỉnh nửa mơ, hình như cô nghe thấy tiếng Giang Nhượng: "Lớp trưởng, tớ và Trần Ngật cũng đến đăng ký."

Phó Quảng Tư hỏi: "Cậu với Trần Ngật định đến đội tuyển nào?"

"Trần Ngật muốn đi, tớ chỉ đến góp vui thôi." Giang Nhượng đứng ở lối đi bên cạnh Phó Quảng Tư, ánh mắt rơi xuống chỗ Nguyễn Miên, vờ lơ đãng hỏi: "Nguyễn Miên sao thế?"

"À, cậu ấy có hơi không thoải mái."

"Có nghiêm trọng không?"

"Không sao, nghỉ ngơi một lúc là được." Phó Quảng Tư bấm bút, ngắt lời: "Được rồi, đã ghi tên lại giúp các cậu rồi."

"Ok, cảm ơn nhé."

Giang Nhượng quay lại chỗ mình, Phó Quảng Tư thì bận việc của mình, Nguyễn Miên tỉnh lại trong mờ mịt, mãi đến khi sắp tan học mới xốc áo lên ngồi dậy.

Phó Quảng Tư nhìn sang: "Cậu đã ổn hơn chút nào chưa?"

"Tốt hơn nhiều rồi." Nguyễn Miên vò áo đồng phục, sắc mặt vẫn hơi tái. Một lúc sau, cô hỏi: "Lớp chúng ta đã có bao nhiêu người đăng ký tham gia đội tuyển rồi?"

"Không nhiều lắm, mới năm, sáu người gì đấy." Phó Quảng Tư mở danh sách ra, "Cậu muốn đăng ký không? Với thành tích của cậu, nhất định thầy Chu sẽ đề nghị cậu tham gia."

Tay Nguyễn Miên đang kéo khoác áo đồng phục, "Vậy thì… cậu cứ đăng ký giúp tớ trước đi."

"Được."

Hết tiết tự học buổi tối, Mạnh Tinh Lan kéo Nguyễn Miên đến quán trà sữa ngoài cổng trường để xem thử mấy món mới trong cửa hàng, Tề Gia và Phó Quảng Tư cũng đi cùng.

Lúc này trong quán khá đông người, mọi người còn xếp hàng ra cả bên ngoài quán. Bốn cô gái đứng vào cuối hàng, xung quanh toàn là con gái.

Tề Gia nhanh chóng nhìn thấy người quen đang xếp hàng đằng trước, cất điện thoại đi rồi gọi: "Thịnh Hoan!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!