Chương 17: Nguyện hằng năm vẫn mong gặp người*

* "

" (Tuế tuế trường tương kiến): Đây là một câu thơ trong bài thơ "Trường mệnh nữ" của Phùng Duyên Kỷ:

Nguyên văn:

Dịch (đã xin phép nhà meomeoemlameo):

Tiệc ngày xuân.

Dâng rượu xin cất tiếng ca

Vái trời ba vái cầu ba ước thề

Một, thiếp nguyện chàng mãi sống lâu

Hai, xin cho thiếp được theo hầu an khang

Ba, xin như đôi yến rường nhà

Hằng năm quấn quýt thiết tha vững bền.

Sáng sớm hôm sau, Nguyễn Miên tỉnh lại sau một giấc ngủ an yên lâu rồi mới có được, cách bài trí xung quanh vừa quen thuộc vừa thân thương, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng gáy của chú gà trống nhà chú thím ở bên cạnh.

Cô vò mái tóc bù xù của mình, đứng lên thay quần áo rồi bước ra khỏi phòng ngủ.

Trong khoảng sân sáng sủa rộng rãi, giàn nho đã héo ở góc tường trở thành nơi thích hợp để phơi đồ Tết, dưới ánh nắng, thịt khô và lạp xưởng khiến người ta trông thấy mà thèm.

Nguyễn Miên đứng dưới mái hiên, nheo mắt ngáp một cái, khắp người từ trên xuống dưới lâu rồi mới được thả lỏng như vậy.

Ở phòng bếp bên kia, Chu Tú Quân lau tay vào tạp dề rồi bước ra, đang định cất tiếng gọi Nguyễn Miên dậy thì đã thấy cô đứng đó, bà cười nói: "Dậy rồi à."

Nguyễn Miên đáp "Dạ" rồi bước xuống hiên nhà. Ngửi thấy mùi thơm nức mũi từ bếp truyền đến, hai mắt cô sáng bừng, "Thơm quá bà nội ơi."

"Mũi thính thế." Chu Tú Quân hất cằm sang bên cạnh, "Mới sáng ra thím cháu đã mang một con gà mái già sang, bà ninh nửa con, còn lại một nửa để trưa nay làm kho tàu cho cháu."

Nguyễn Miên ôm lấy bả vai bà cụ, cười nói: "Lát nữa cháu sẽ sang cám ơn thím sau ạ."

"Đương nhiên phải thế." Chu Tú Quân mở nắp vung ra, quay đầu lại hỏi cô: "Rửa mặt chưa? Đợi lát nữa thì ăn sáng, ăn xong chúng ta đi chợ mua thức ăn."

"Vâng ạ." Nguyễn Miên xoay người đi ra.

Chu Tú Quân chợt nhớ ra gì đó, quay đầu gọi cô, "Bàn chải đánh răng và khăn mặt của cháu đều đặt ở trên giá ấy."

Nguyễn Miên đầu cũng không ngoảnh lại, đáp: "Cháu biết rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!