Chương 16: Chỉ cần liếc mắt một cái đã thích đến nỗi khắc vào trong tim (2)

Nguyễn Miên về đến nhà mới biết trên đường về Triệu Thư Đường không cẩn thận bị ngã gãy chân, giờ đang ở bệnh viện. Phương Như Thanh và Triệu Ứng Vĩ vừa đi làm về thì nhận được điện thoại, đang chuẩn bị đến bệnh viện.

Hai người đều vội vã, Đoạn Anh cũng sốt ruột theo, đợi Phương Như Thanh và Triệu Ứng Vĩ đi rồi bà mới chất vấn Nguyễn Miên: "Sao cháu về muộn thế hả!?"

Nguyễn Miên sửng sốt, "Cháu đi ra ngoài với bạn học ạ."

"Ngày nào cũng chỉ biết đi chơi, một đứa đã đành giờ đứa nào cũng thế." Đoạn Anh vừa càu nhàu vừa đi vào bếp, bên trong phát ra tiếng vang lạch cạch.

Nguyễn Miên vẫn đứng đấy một lúc rồi mới lặng lẽ lên tầng.

Hành lý đã được sắp xếp xong từ sáng nay, vốn theo kế hoạch thì sáng mai Phương Như Thanh sẽ lái xe đưa Nguyễn Miên về quê nhà bà nội.

Không ai ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn này.

Nguyễn Miên mở vali, lấy thư ra, đó là bức thư lần trước Nguyễn Minh Khoa để lại, bức thư viết cho cô năm mười sáu tuổi.

Tối hôm sinh nhật lần đó, cô đã mở ra đọc qua.

Trong thư không viết gì nhiều, chỉ là vài dòng quan tâm, thoạt nhìn tưởng không có gì, nhưng cẩn thận đọc lại, Nguyễn Miên chỉ cảm thấy khổ sở.

Nếu như ông và Phương Như Thanh không ly hôn, những dòng này sẽ không khiến người ta khổ sở đến vậy.

Tiếng mở cửa vang lên, Nguyễn Miên nâng tay lau mắt rồi đóng vali lại, Triệu Thư Dương tốn nửa buổi mới mở được cửa giờ đang chạy vào phòng.

Nguyễn Miên cười: "Em làm gì vậy Triệu Thư Dương?"

Thằng bé không chào cô, chỉ đi đến trước mặt cô ném một vật gì đó xuống.

Nguyễn Miên cúi đầu nhìn thấy một chiếc kẹo sữa hình thỏ. Cô giật mình sửng sốt, trước khi nước mắt rơi xuống, cô nâng tay lên che mắt, lúc lên tiếng lần nữa, giọng đã mang theo vài phần nức nở, "Cho chị à?"

Triệu Thư Dương gật đầu.

Cô cười, "Cám ơn em."

Triệu Thư Dương vẫn không nói gì, xoay người tìm thấy đồ chơi Lego lần trước chơi trong phòng, sau đó ngồi xuống thảm bắt đầu nghịch tiếp.

Nguyễn Miên nhìn bóng lưng nho nhỏ của thằng bé, sụt sịt mũi rồi đứng dậy.

Tối hôm đó, đến tận hơn nửa đêm Phương Như Thanh và Triệu Ứng Vĩ mới về đến nhà. Nguyễn Miên mất ngủ, nghe thấy tiếng động của bọn họ ở bên ngoài.

Chẳng bao lâu sau, hai người lại ra ngoài. Trước khi đi, Phương Như Thanh đến gõ cửa phòng Nguyễn Miên, được một lát thì thôi không gõ nữa.

Mấy phút sau, di động của Nguyễn Miên nhận được một tin nhắn từ Phương Như Thanh.

Mẹ: Miên Miên, mẹ và chú Triệu con đến bệnh viện, chắc ngày mai phải muộn một chút mới đưa con về nhà bà nội con được, buổi sáng con cứ ở nhà thu xếp đồ đạc đi đã nhé.

Nguyễn Miên không nhắn lại ngay. Cô nằm trên giường hết bật rồi lại khóa màn hình, một lát sau mới buông di động ra. Trong bóng đêm, cô nhắm mắt lại thả trôi dòng suy nghĩ của mình.

Đêm dài khó ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Nguyễn Miên tỉnh lại trong tiếng chuông báo thức, trong nhà chẳng có ai cả. Cô rửa mặt xong, trở về phòng lấy vali và cặp sách rồi ra đầu ngõ bắt một chiếc taxi chạy đến bến xe Bình Thành.

Bây giờ còn chưa đến Tết, bến xe không quá đông đúc, nhưng vẫn không quá thưa thớt. Nguyễn Miên mua vé ở cửa bán vé rồi theo chỉ dẫn đi đến chỗ xe khách đến Khê Bình.

Cứ nửa tiếng sẽ có một chuyến xe chạy, chuyến trước đã đi được khoảng hai mươi phút, khi xe cô lên bắt đầu nổ máy, cô mới nhắn lại cho Phương Như Thanh.

Nguyễn Miên: Dạ, con biết rồi, nhưng con đã lên xe khách về Khê Bình rồi ạ.

Vừa mới nhắn xong, Phương Như Thanh đã lập tức gọi điện đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!