Chương 13: Cô là người hèn nhát đến nỗi dũng khí để tiến thêm nửa bước cũng không có

Edit: Mẫn Mẫn

Beta: Mạn Mạn

Trong buổi sáng sớm mùa đông đầy sương mù, gương mặt cô gái xinh đẹp nổi bật, hàng mi dài cong cong, trong mắt đều là ý cười. Nguyễn Miên chịu đựng sự khó chịu trong cổ họng, gật đầu với cậu ấy: "Xin chào."

"Chào cậu." Thịnh Hoan đáp lại một cách cởi mở, bên cạnh có bạn học giục cậu ấy đi nhanh lên. Cậu ấy buông tay để trên vai Tề Gia xuống, "Tớ đi trước đây, về nhà tìm cậu sau nha."

Tề gia tỏ vẻ bất đắc dĩ, "Hay để tớ đến nhà cậu, cho mẹ cậu đỡ phải nói cậu."

"Ok."

Cô gái chạy đi xa.         

Nguyễn Miên không khỏi quay đầu nhìn lại. Mùa đông lạnh buốt, cô gái ăn mặc phong phanh, nhưng dưới váy ngắn đến đầu gối là đôi chân dài thẳng tắp, thân hình duyên dáng.

Tề Gia ở bên cạnh không để ý, tiếp tục nói câu chuyện bị cắt ngang lúc nãy.

Nguyễn Miên thất thần không tập trung nghe, trong đầu toàn là câu nói "Sáng nay Trần Ngật kết bạn QQ với tớ"của cô gái kia.

Yêu đơn phương thật phi lý, có người tìm mọi cách giấu kín tâm tư của mình, có người sẽ theo đuổi hết mình.

Cô là người nhát gan đến nỗi dũng khí để tiến lên nửa bước cũng không có, nhưng người khác thì không như thế.

Nguyễn Miên trở về lớp, càng thấy cổ họng khó chịu hơn, vừa ho khan vừa đứng dậy cầm cốc ra ngoài lấy nước.

Phòng lấy nước và nhà vệ sinh chỉ cách nhau một bức tường.

Nguyễn Miên đứng ở trước nồi đun nước ho khan, tay cầm cốc cũng run theo. Nước nóng đột nhiên rơi xuống đất một ít.

Cô vội vàng rụt tay lại, nước nóng đổ xuống rơi vào ván sắt của bồn rửa, nước bắn tung tóe, may mà có người ở bên cạnh tắt vòi nước kịp thời.

Chàng trai vì động tác vừa rồi nên chắn trước mặt cô, cô có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên người anh.

Nguyễn Miên không nhịn được lại nghiêng đầu ho khan, gương mặt hơi đỏ, không biết có phải xấu hổ hay không mà cứ ho mãi.

Trần Ngật cầm lấy cốc nước trong tay cô, rót một nửa rồi đưa qua, "Uống nước đi."

"Cảm ơn." Nguyễn Miên nhận lấy, cách một lớp cốc giữ nhiệt không cảm nhận được độ ấm. Cô đưa lên miệng uống một hớp, nước ấm quét qua cổ họng, cảm giác khó chịu giảm đi không ít.

Cửa sổ không đóng chặt, gió từ ngoài cửa thổi vào khiến người ta ớn lạnh.

"Đi thôi, sắp vào lớp rồi." Trần Ngật đút tay vào túi áo, đi về lớp trước. Anh không đi lững thững giống mấy cậu bạn khác, bước nào bước nấy đều rất thẳng.

Nguyễn Miên bị rớt lại hai bước, đi đằng sau anh.

Khi đó, ánh nắng buổi sáng mùa đông xuyên qua màn sương mù còn chưa tan hết chiếu xuống hành lang. Hai người một trước một sau, giống như cảnh trong phim, gặp gỡ thoáng qua vô số lần nhưng chỉ là hai người xa lạ sẽ không bao giờ xuất hiện cùng một lúc.

Hôm sau là thứ hai, nghi lễ chào cờ buổi sáng vẫn diễn ra như thường lệ. Sân vận động một màu xanh trắng. Trên đài, Ngô Nghiêm đang công khai xử phạt học sinh không tuân thủ quy định.

Trong đó có Thịnh Hoan từng thực hiện hành vi khác người trong bữa tiệc mừng năm mới. Cô gái đã mặc đồng phục, đứng giữa một đám con trai vẫn khiến người khác chú ý.

Lúc loa phát thanh gọi tên cậu ấy, Nguyễn Miên nghe thấy tiếng thở dài xung quanh. Có người trắng trợn nhìn về phía cuối hàng lớp 11-1.

Giang Nhượng vỗ vai Trần Ngật, nói đùa: "Bây giờ bị Thịnh Hoan chơi thế này, mày càng ngày càng nổi ở trường chúng ta đấy."

Chàng trai nhìn lên đài một cách hời hợt, thờ ơ đáp: "Vô vị."

Tiếng trên loa vẫn còn tiếp tục, Nguyễn Miên đứng trong đám đông lặng lẽ thu lại tầm mắt, nhìn về phía mặt trời mọc ở đằng xa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!