Edit: Mẫn Mẫn
Beta: Mạn Mạn
Ngày cuối cùng của năm 2008 là sinh nhật của Nguyễn Miên, cũng là ngày tổ chức tiệc mừng năm mới của trường Trung học số Tám. Trường học đã bắt đầu chuẩn bị các tiết mục cho tiệc tối từ hơn nửa tháng trước.
Cả trường có hơn 100 lớp, ngoại trừ khối 12, các khối còn lại đều phải chuẩn bị một tiết mục văn nghệ, sau đó ban lãnh đạo loại bớt gần một nửa, những tiết mục còn lại sẽ biểu diễn trên sân khấu trong bữa tiệc hôm đó. Hai lớp 11 chuyên tự nhiên được trường học giúp đỡ, bản thảo do hai lớp cùng chuẩn bị qua nhiều lần chỉnh sửa, cuối cùng cũng thành công được biểu diễn trên sân khấu hôm nay.
Niềm vui sướng khi ấy chỉ có khối 10 và 11 có được. Giảng đường và dãy lớp học của khối 12 cách đây khá xa, một "chiến trường" không có thuốc súng, mới hưởng thụ được hết sự tuyệt vời của khoảnh khắc này.
Tiệc tối đêm đó, sau khi Thịnh Hoan lớp 11 ban văn nghệ biểu diễn tiết mục xong thì không rời khỏi sân khấu từ cánh gà bên trái theo quy định mà nhặt mic dưới sân lên, trước mặt các bạn học và giáo viên công khai theo đuổi bạn Trần Ngật lớp 11-1.
Trung học số Tám đã thành lập được gần trăm năm, đây là lần đầu xuất hiện tình huống như vậy. Dưới sân khấu, mấy nghìn giáo viên và học sinh lặng ngắt như tờ vì bất ngờ, đột nhiên một tiếng hét chói tai vang lên như muốn lật tung nóc nhà.
Cục diện gần như không thể kiểm soát. Học sinh thì hét chói tai, reo hò, bỡn cợt, trong khi ban lãnh đạo nhà trường mỗi người một vẻ mặt khác nhau.
Chủ nhiệm giáo dục Ngô Nghiêm phản ứng lại đầu tiên, nhanh chân lao ngay lên sân khấu, giật mic từ tay cô gái rồi đuổi mọi người xuống dưới.
Đó là lần đầu tiên Nguyễn Miên nhìn thấy Thịnh Hoan, cô gái trang điểm khéo léo, cởi mở, phóng khoáng, bộ trang phục biểu diễn rẻ tiền và kém chất lượng vẫn có thể tôn lên dáng người cực chuẩn của cậu ấy.
Giữa những tiếng hò hét gần như mất kiểm soát của mọi người, cô quay đầu nhìn về phía Trần Ngật ngồi cách đó không xa. Chàng trai đang đội mũ lưỡi trai, cúi đầu nhìn điện thoại, dường như hết thảy sự điên cuồng nơi đây đều chẳng liên quan gì đến anh.
Khoảnh khắc ấy, Nguyễn Miên thấy hơi đồng cảm với Thịnh Hoan, nhưng đồng thời, cô cũng rất hâm mộ cậu ấy. Bởi vì trong rất nhiều bạn nữ trong trường, chẳng mấy ai có thể dũng cảm, liều lĩnh được như cậu ấy, nói ra một cách thẳng thắn.
Nguyễn Miên nhìn sang hướng khác, Mạnh Tinh Lan không khỏi kích động hét lên bên tai cô: "Trời ạ! Thịnh Hoan tuyệt quá má ơi! Nếu tớ là con gái tớ sẽ thích cậu ấy!!!"
Đúng vậy. Có ai không thích một cô gái vừa xinh đẹp vừa không câu nệ tiểu tiết như vậy chứ.
Trong đầu Nguyễn Miên hiện lên khuôn mặt quá đỗi xinh đẹp của cậu ấy. Cô không nhịn được quay đầu sang nhìn, chỗ ngồi của Trần Ngật đã trống không.
Khi đó, dưới sự trấn áp của Ngô Nghiêm, tiệc tối đã trở về quỹ đạo ban đầu, hiện trường không còn nhốn nháo như trước nữa. Nguyễn Miên rướn cổ lên nhìn xung quanh.
Ở lối ra cuối hội trường, cô nhìn thấy bóng dáng chàng trai bước ra ngoài, phía sau anh là Thịnh Hoan vừa mới tỏ tình trên sân khấu.
Hai người một trước một sau ra ngoài.
Nguyễn Miên nhìn chằm chằm cánh cửa đóng mở, tâm trạng cực kì bối rối, không nghe thấy âm thanh xung quanh, cũng chẳng nhìn thấy gì khác.
Trong tâm trí chỉ toàn là bóng lưng của hai người họ khi bước ra ngoài.
Ngày hôm đó, cho tới khi tiệc tối kết thúc, Trần Ngật cũng không hề quay lại. Sau khi tan cuộc, Nguyễn Miên và Mạnh Tinh Lan ra ngoài theo đám đông. Mọi người xung quanh ai cũng đang bàn luận về Thịnh Hoan.
Cô xoa xoa lỗ tai, tâm trạng ủ rũ.
Từ hội trường đi ra, Mạnh Tinh Lan kéo Nguyễn Miên ra cổng trường ăn khuya. Đêm đông gió lạnh thấu xương, gió thổi ập đến khiến mắt Nguyễn Miên đỏ hoe.
Về đến nhà, đêm đó Nguyễn Miên lên cơn sốt cao. Sáng sớm hôm sau, khi đang truyền nước ở phòng khám gần nhà, cô nhận được tin từ Mạnh Tinh Lan, tối hôm qua Trần Ngật từ chối Thịnh Hoan.
Lúc ấy Phương Như Thanh đi cùng cô đến phòng khám, trông thấy nét mặt vui mừng của cô, bà duỗi tay dém lại chăn rồi hỏi: "Có chuyện gì mà vui thế?"
"Không có gì ạ"
" Nguyễn Miên cất điện thoại: "Con cứ tưởng bài thi bị mất, may là bạn con tìm được rồi ạ."
"Lần sau thi xong nhớ cất bài cẩn thận."
"Dạ, sau này con sẽ chú ý."
Truyền xong một chai nước, Phương Như Thanh tìm y tá tới thay thuốc. Trong lúc đó, bà hỏi Nguyễn Miên: "Hôm qua mẹ gọi cho thầy Chu của con, thầy ấy bảo hôm trước con với Thư Đường có mâu thuẫn với nhau trong lớp à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!