Cuộc thi Sinh học mà Nguyễn Miên tham gia không quá khó, giải thưởng cũng không to lắm. Cuối tháng 10, danh sách giải thưởng được công bố, có hơn chục giải Nhất và Nguyễn Miên cũng nằm trong số đó.
Ngày giấy chứng nhận giải được gửi đến trường học, ban lãnh đạo nhà trường thông báo cho tất cả giáo viên chủ nhiệm có học sinh được giải, bảo họ dẫn học sinh của mình đến trước cửa tòa nhà Tư Chính để chụp ảnh. Khi đó vẫn là giờ nghỉ trưa, Nguyễn Miên đang gục đầu xuống bàn ngủ, lúc bất chợt bị Chu Hải gọi đến chụp ảnh tập thể cùng với ban lãnh đạo nhà trường và các học sinh được giải khác, cả người vẫn đang trong trạng thái mơ hồ.
Ánh mặt trời ban trưa của mùa thu vẫn còn chói chang và ấm áp, thợ chụp ảnh nhấn chụp liên tục vài cái rồi dừng lại nhìn ảnh chụp, cười nói với chủ nhiệm giáo dục Ngô Nghiêm bên cạnh: "Cô bé đứng ở hàng đầu tiên bên phải trắng quá nên ảnh bị cháy sáng không thể nhìn rõ được."
Ngô Nghiêm tiến lên nhìn ảnh trong máy, trên tấm ảnh, nửa khuôn mặt của Nguyễn Miên bị trắng xóa. Ông ngẩng đầu, đưa tay ra hiệu, "Nguyễn Miên ơi, em đứng sang bên trái đi."
"Dạ được." Nguyễn Miên đi đến chỗ ngoài cùng bên trái, ánh sáng chỗ đó không quá chói, lúc này mới chụp được một bức ảnh ra hồn.
Chụp ảnh tập thể xong còn có phần chụp ảnh riêng cho mỗi học sinh để dán lên bảng thông báo của nhà trường.
Các thầy cô ban lãnh đạo lần lượt trở về văn phòng, những học sinh còn lại thì đứng dưới bóng cây, chờ thợ chụp ảnh gọi tên.
Lớp 10 chụp xong rồi mới đến lớp 11, theo trình tự, Nguyễn Miên là người đầu tiên. Cô đang cầm giấy chứng nhận đứng trên bậc thềm trước cửa tòa nhà, nhìn máy ảnh cười gượng một cái.
Trưa ngày hôm sau, ảnh chụp được dán lên bảng thông báo ngay trước cổng trường học. Mạnh Tinh Lan và Lương Dập Nhiên ăn cơm bên ngoài trường xong quay về trường, lúc đi qua chỗ bảng thông báo thì lấy điện thoại ra chụp lại ảnh của Nguyễn Miên cách một tấm kính.
Trở về lớp, cô nàng đưa điện thoại cho Nguyễn Miên xem, cười như được mùa, "Lúc đấy trông cậu ngốc thế."
Nguyễn Miên: "….."
Mạnh Tinh Lan cười ngặt nghẽo, bả vai run lên bần bật, Nguyễn Miên ngại thật sự, nhưng không thể không liếc điện thoại xem thử.
Ngày ấy, hầu hết mọi người đều sử dụng điện thoại di động có bàn phím bấm như Nokia, màn hình nhỏ, độ phân giải không cao nhưng vẫn không ảnh hưởng đến việc xem ảnh.
Nguyễn Miên nhìn thấy phía bên trái bức ảnh kia có dòng chữ nhỏ màu đen, cô phóng lên xem, là một cái tên quen thuộc.
Trần Ngật.
Lớp 10-1.
Nhật khán tận Trường An hoa.
Câu cuối cùng không chụp được hết, đáng lẽ cả câu là "Xuân phong đắc ý mã đề tật, nhất nhật khán tận Trường An hoa" [1], trích từ bài "Đăng khoa hậu" của thi sĩ Mạnh Giao thời Đường.
[1] Nguyên văn:
,
。
,
。
Dịch nghĩa:
Ngày trước biết bao cay đắng không sao nói hết,
Sáng nay ưu phiền tan biến, tâm tư không còn gì câu thúc.
Ngọn gió xuân mát rượi, leo lên ngựa phóng đi,
Trong ngày đi xem tất cả các vườn hoa trong Trường An.
Dịch thơ (Bản của Khương Hữu Dụng):
Eo hẹp ngày xưa khỏi kể ra
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!