So với một loạt sự kiện xảy ra gần đây, chắc chắn việc ngồi cùng bàn với Triệu Thư Đường là sự kiện khiến Nguyễn Miên phiền lòng nhất kể từ khi chuyển đến trường Trung học số Tám.
Thi tháng lần trước, hạng của cô và Triệu Thư Đường chỉ kém nhau vài bậc, dựa theo cách sắp xếp chỗ ngồi của Chu Hải lúc trước, bọn họ không nên là bạn cùng bàn mới đúng.
Nhưng không ngờ, lần này Chu Hải thay đổi cách sắp xếp chỗ ngồi, chỉ có mười người đầu tiên và mười người cuối cùng là xếp theo kiểu đôi bạn cùng tiến. Những người còn lại thì căn cứ vào tình hình học tập chung của các môn để xếp theo kiểu giúp đỡ hỗ trợ lẫn nhau.
Lớp 11-1 chuyên tự nhiên có 56 học sinh, thi tháng lần trước Nguyễn Miên xếp hạng thứ 46, hạng 11 đếm ngược từ dưới lên, không thuộc kiểu đầu tiên. Mà trong kỳ thi tháng vừa rồi môn Văn và tiếng Anh của Triệu Thư Đường đều nằm trong top 10, nhưng môn Toán lại giống môn Văn của Nguyễn Miên, khó khăn lắm mới đạt ngưỡng tiêu chuẩn.
Theo quan điểm của Chu Hải, trong cuộc sống Triệu Thư Đường và Nguyễn Miên là người nhà, trên phương diện học tập lại bù trừ cho nhau, ngồi cùng nhau là hợp lý nhất.
Nhưng thầy lại không biết rằng hai người ngoài mặt thì bằng lòng nhưng thực chất lại đối chọi gay gắt, động vào cái là nổ.
Tối hôm đó đi ăn về xong Triệu Thư Đường mới biết chuyện chỗ ngồi. Khi đó cả nhà đang ngồi xem TV trong phòng khách, cậu ta đọc tin xong thì ngạc nhiên chẳng khác gì Nguyễn Miên lúc biết được tin này.
Nguyễn Miên làm như không thấy, ngồi yên một chỗ, định mai đến trường lại tìm Chu Hải để nói chuyện này sau.
Nhưng đến ngày hôm sau, Nguyễn Miên vừa đến trường đang chuẩn bị đi tìm Chu Hải thì Triệu Thư Đường lại nói với cô: "Cậu không cần đi nữa, tôi đã tìm thầy Chu nói chuyện qua rồi, việc chúng ta ngồi cùng bàn với nhau là do mẹ cậu đề nghị."
Cậu ta nở một nụ cười trào phúng: "Đúng là thú vị."
Mục đích của Phương Như Thanh rất rõ ràng.
Hai đứa trẻ tuổi xấp xỉ nhau, nếu muốn trở thành người nhà chân chính tất phải có cơ hội ở chung và tiếp xúc với nhau.
Nguyễn Miên thầm thở dài: "Cho dù cậu có ý kiến gì với tôi hay với mẹ tôi, thì giờ bà ấy đã là người vợ hợp pháp của chú Triệu, là trưởng bối của cậu trên phương diện pháp lý, cậu không cần phải tỏ ra quái gở như vậy. Giờ ba cậu và mẹ tôi ở bên nhau, sau này bọn họ sẽ cùng nhau đi hết quãng đời còn lại, không phải cùng cậu, cậu hiểu không?"
Triệu Thư Đường đảo mắt khinh thường, "Chẳng qua thèm thuồng căn nhà của chúng tôi chứ có gì đâu, sao phải nói như thể quang minh chính đại lắm không bằng vậy?"
"….." Nguyễn Miên cảm thấy mình chẳng thể nào giao lưu nổi với cậu ta được, bỏ lại một câu "Cậu muốn nghĩ sao cũng được" rồi đi xuống sân vận động.
Sáng nay Trần Ngật có phần thi nhảy cao.
Lúc đến sân vận động, Nguyễn Miên mới biết ở Trung học số Tám anh nổi tiếng thế nào. Cả khu nhảy cao, ba vòng trong ba vòng ngoài toàn là các bạn nữ.
Cô không chen vào mà đứng trên khán đài cách đó không xa cùng Mạnh Tinh Lan, bởi vì quá cao nên cô chỉ có thể nhìn thấy phần sân bị đám đông vây quanh kia.
Hôm nay Trần Ngật mặc bộ đồ thể thao màu đen, dáng người cao ráo [1], lúc xuất phát chạy lấy đà trông giống một đường parabol uyển chuyển.
[1] Nguyên văn là "
": miêu tả người đàn ông cao ráo như hạc đang đứng.
Hoàn hảo và chính xác, dễ dàng giành được những tiếng reo hò cổ vũ của toàn hội trường.
Thỉnh thoảng có tiếng bạn nữ nào đó hét lên đầy phấn khích từ trong đám đông. Ánh nắng chói mắt thật, Nguyễn Miên nheo mắt nghĩ, trong mắt phản chiếu bóng dáng tự nhiên phóng khoáng của chàng trai.
Loa phát thanh trên sân vận động lại phát bài "Ngày nắng" quen thuộc, đến đoạn "Trước kia có một người yêu em rất lâu rất lâu, nhưng gió cứ thổi mãi, đẩy khoảng cách đi thật xa."
Tựa như lúc này, anh tỏa sáng giữa đám đông, mà cô chỉ là một người không nổi bật trong biển người.
Khoảng cách mấy trăm mét, lại vẽ nên vui buồn của hai thế giới.
***
Sau khi hai ngày đại hội thể thao kết thúc, việc sắp xếp chỗ ngồi trong lớp đã được quyết định. Những ngày tháng ngồi cùng bàn ngắn ngủi của Nguyễn Miên và Trần Ngật chưa kịp đi vào quỹ đạo đã tan thành mây khói.
Hôm đổi chỗ ngồi, Bình Thành đổ mưa nhỏ, rơi tí tách, mang theo sự ẩm ướt và nhớp nháp đặc trưng ở miền Nam. Sáng nay Nguyễn Miên dậy muộn, lúc đến lớp, trong lớp toàn là tiếng động kéo ghế chuyển bàn. Cô cụp ô dựng ở cửa, tìm thấy bàn của mình trong góc.
Việc cô ngồi cùng bàn với Triệu Thư Đường không còn hy vọng thay đổi. Chỗ ngồi mới nằm ở bàn thứ tư tổ ba, cách Trần Ngật ngồi bàn đầu tổ một khá xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!