Ngược lại là anh ta còn muốn xem biên chế ở địa phủ có quan trọng như nhân gian hay không.
Hơn nữa, trước kia, anh ta chưa từng c.h.ế. t và cũng chưa bao giờ tin rằng có địa ngục, bây giờ làm quỷ thì anh ta mới biết là thật sự có, vậy nếu anh ta đi đưa tiễn có được coi là tích công đức hay không? Chắc đây cũng là làm chuyện tốt có thể tích công đức đúng không?
Tê Tú Lan há miệng còn muốn nói gì đó nhưng lại bị Tiết Quốc Thịnh giữ chặt lại.
Tiết Quốc Thịnh bị hồn phách con trai mình lườm thì cảm thấy có chút mất tự nhiên, vẻ mặt ông ấy vẫn mang theo sự lo lắng, nhưng sau khi suy nghĩ thì vẫn nhìn về phía Phó Vãn và nói:
"Đầu bếp Phó, Định Khôn nói có lý, Đoàn Đoàn cũng là người sống, hơn nữa lại còn là một đứa trẻ, hay là... để con trai tôi đi đưa tiễn chúng đi."
Lúc nói đến gần cuối thì giọng nói ông ấy có chút run rẩy.
Triệu Dương không nghĩ nhiều như vậy, chỉ cảm thấy bạn tốt của mình rất trượng nghĩa nên cũng nói theo:
"Đầu bếp Phó, vẫn nên đừng để Đoàn Đoàn đi làm chuyện nguy hiểm như vậy, để Định Khôn đi đi. Tuy rằng bây giờ cậu ấy đã thành quỷ, nhưng dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành."
Phó Vãn nhìn Tiết Định Khôn, lắc đầu nói:
"Không, sinh hồn cậu ấy tách rời với cơ thể, nếu để cậu ấy đi rồi bị nhiễm âm khí ở U Minh thì linh hồn cậu ấy sẽ bát ồn."
Phó Vãn nhìn Đoàn Đoàn: Con đi đi.
Địa phủ có quy củ, nếu là một đoàn toàn bé gái thì cần một bé trai làm người dẫn đường. Nếu tất cả đều là bé trai, thì cần một bé gái làm người cầm đèn.
Hơn nữa... Đoàn Đoàn là người thuần âm mà cô chưa từng thấy ở thế giới tu chân hơn tám trăm năm qua, cậu bé là người sống nhưng toàn thân đều là âm khí, giống như một âm hồn đã tử vong nhiều năm dày đặc oán khí, cậu bé có thể đi tới U Minh mà không bị quỷ sai bắt giữ.
Cô vừa mới xuyên trở về thế giới này từ thế giới tu chân, không muốn bộc lộ bản thân quá nhiều.
Cho nên vẫn nên đề Đoàn Đoàn đi thì hơn.
Sinh hồn Tiết Định Khôn nghe thấy vậy thì có chút thất vọng.
Có lẽ là do bình thường thấy nhiều rồi nên Đoàn Đoàn không sợ hãi quỷ quái như người bình thường, nhưng vẻ mặt cậu bé vẫn hiện lên sự lo lắng.
Máy ngày nay, gần như là lúc nào Đoàn Đoàn cũng ở bên Phó Vãn, mỗi ngày cậu bé đều có thể nhìn thấy mẹ.
Có khi nào cậu bé trở về sẽ không tìm thấy mẹ nữa không?
Cậu bé luôn sợ mẹ sẽ không cần mình nữa.
Người bạn mà cậu bé mới quen biết ở trong khu dân cư nói, mẹ Đóa Đóa không cần cô bé nữa, bởi vì Đóa Đóa là con ghẻ nên mới vứt cô bé cho ba.
Cậu bé và Đóa Đóa đều năm tuổi, có phải cậu bé cũng là con ghẻ của mẹ hay không?
Phó Vãn vuốt mái tóc đen mềm mại của cậu bé, giọng nói của cô bình tĩnh nhẹ nhàng hơn trước:
"Đương nhiên rồi, mẹ ở đây chờ con trở về."
Đoàn Đoàn lại hỏi:
"Người đầu tiên con nhìn thấy sẽ là mẹ chứ?"
Phó Vãn: Sẽ.
Cuộc đối thoại đơn giản của hai mẹ con khiến Đoàn Đoàn lộ ra một nụ cười, cậu bé gật đầu thật mạnh:
"Vâng, vậy Đoàn Đoàn sẽ đi tiễn chị gái và em gái."
Sau khi nhìn nhiều thì Đoàn Đoàn cảm thấy quỷ cũng không có đáng sợ như vậy, cậu bé chỉ sợ mình lại trở thành đứa trẻ quái dị không ai cần. Mọi người vẫn còn thấy lo lắng, nhưng Phó Vãn cũng đã quyết định rồi nên chỉ có thể im lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!