Chương 34: (Vô Đề)

Chu Dục Cảnh đã từng làm rất nhiều món quà thủ công cho Đoàn Hạc Thừa, dính tiêu bản dễ như trở bàn tay.

Nói là tham gia chế tạo, Đoàn Hạc Thừa cũng không giúp được, sau cùng chỉ nhìn Chu Dục Cảnh nằm nhoài ra bàn tự mình động thủ.

Đoàn Hạc Thừa rất bận, bận dỡ bỏ ngôi nhà hắn ghét nhất, bận phá bỏ chỗ thường khiến Chu Dục Cảnh chảy máu bị thương.

Bận bịu không để ý đến tâm tư Chu Dục Cảnh, tuy coi như hắn không để ý, Chu Dục Cảnh tuyệt đối cũng sẽ không rời đi.

Trong vòng vài ngày, Đoàn Hạc Thừa phát hiện kỳ thật Chu Dục Cảnh rất dễ dàng thỏa mãn, hắn tùy ý khích lệ một câu, đã có thể vui vẻ rất lâu, giống hệt hồi nhỏ, chưa từng thay đổi.

Đoàn Hạc Thừa không giống Chu Dục Cảnh, quan sát mấy ngày, tìm đúng nguyên nhân, ắt sẽ chủ động xuất kích.

Thế là hắn bắt đầu nghĩ làm thế nào nói rõ với Chu Dục Cảnh.

Đương nhiên, nhất định phải che giấu cái chuyện bản thân tự mình yêu đương mười năm, thật sự rất mất mặt.

Mà lúc này, Chu Dục Cảnh cũng chầm chậm nhận ra, trải qua thời gian dài, Đoàn Hạc Thừa thích cậu thật, câu nói chủ tớ lúc trước của cậu tổn thương người ta quá, nếu như đổi lại cậu là Đoàn hạc Thừa, thật sự sẽ bị mình tức chết.

Tâm lý tự ti không phải nói đi là đi, nhưng Chu Dục Cảnh cũng muốn dũng cảm hơn vì Đoàn Hạc Thừa.

Hôm nay thức dậy, Đoàn Hạc Thừa phải đi xử lý công việc, Chu Dục Cảnh bèn giúp hắn chuẩn bị đầy đủ quần áo, ăn sáng xong, Đoàn Hạc Thừa không đi ngay lập tức, mà dựa vào ghế, nhìn Chu Dục Cảnh chằm chằm.

Chu Dục Cảnh không hiểu ý hắn, hỏi: "Anh Cửu sao thế?"

Đoàn Hạc Thừa nhướng mày, hỏi thẳng cậu: "Có phải em thích tôi không."

"Phải, phải." Chu Dục Cảnh trả lời ngay.

Đoàn Hạc Thừa không ngờ cậu trả lời thẳng thắn như vậy, ngón tay thon dài gõ lên mặt bàn hỏi: "Em có từng nghĩ, tôi cũng sẽ thích em."

Chu Dục Cảnh mím môi, thành thật trả lời: "Có từng nghĩ, nhưng không dám xác định, trong lòng em anh Cửu quá ưu tú, trước kia em luôn sợ mình không xứng với ngài… không xứng với anh, nhưng ngày đó sau khi anh Cửu nói với em, em mới biết được…"

Khóe mắt Đoàn Hạc Thừa giật một cái, bảo Chu Dục Cảnh nói lại: "Tôi nói thế nào."

Vành tai Chu Dục Cảnh đỏ lên, nhỏ giọng nói: "Tôi yêu em…"

Nháy mắt trong lòng Đoàn Hạc Thừa "lộp cộp" một tiếng, lời này nếu như hắn vẫn tỉnh táo tuyệt đối không nói ra được.

Nếu như vậy, cũng khỏi che che giấu giấu gì nữa, dù sao đã sớm mất hết mặt mũi, hắn đứng lên đi đến bên cạnh Chu Dục Cảnh, Chu Dục Cảnh định đứng dậy, lại bị Đoàn Hạc đè lại: "Ngồi yên."

Chu Dục Cảnh ngoan ngoãn ngồi yên.

Đoàn Hạc Thừa hỏi: "Thật ra chuyện hôm đó tôi quên rồi, tôi không nhớ rõ tôi đã nói những gì, cũng quên em đã nói gì."

Kỳ thật Chu Dục Cảnh đã có chuẩn bị tâm lý.

Đoàn Hạc Thừa nắm cằm cậu, không cho cậu cúi đầu: "Cho nên, lúc đó em đáp lại tôi thế nào." Con ngươi đen bóng, kết lại ở giữa đều là phong cảnh: "Tôi yêu em, vậy còn em."

Thấy Chu Dục Cảnh sững sờ, Đoàn Hạc Thừa cũng không ép cậu, chỉ nói: "Buổi tối cho tôi đáp án." Sau đó muốn đi, nhớ ra gì đó còn nói: "Gần đây đừng ra ngoài, ở trong nhà không được chạy lung tung."

Chu Dục Cảnh nghe lời, ngoan ngoãn ở trong phòng, nghĩ xem buổi tối phải trả lời Đoàn Hạc Thừa thế nào.

Đúng lúc điện thoại vang lên, lại là ông nội Mã Xuyên.

Ông Mã về quê nhiều năm, nhớ hai đứa trẻ, thỉnh thoảng sẽ gửi đặc sản quê, năm nay không biết thế nào mà sai địa chỉ, ông đã có tuổi, lại không hiểu rõ, bèn gọi cho Chu Dục Cảnh, bảo cậu đi một chuyến, mang đồ về nhà.

Chu Dục Cảnh nhớ rõ Đoàn Hạc Thừa nói không được ra ngoài, nhưng mỗi lần ông Mã gửi đồ, vừa nhiều vừa nặng, cậu lại ngại làm phiền người khác.

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn tự đi lấy, về nhanh là được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!