Can đảm của Chu Dục Cảnh trong một khắc đó đã bị đánh trở về, cho tới bây giờ, cũng chưa từng dâng lên.
Quản gia gõ cửa bước vào, cắt ngang đối thoại của hai người, trên tay ông cầm thiệp mời, đưa cho Đoàn Hạc Thừa: "Con gái Lưu gia cuối tháng kết hôn, thiếu gia tự đi sao?"
"Đi, chú chuẩn bị sẵn quà cáp." Đoàn Hạc Thừa không đọc nội dung trực tiếp sắp xếp.
Lúc đầu hôn lễ không muộn đến vậy, nhưng trợ thủ của Lưu Nghị theo y rất nhiều năm, đi đột ngột thế này, đúng lúc khiến Lưu Nghị tổn thương tinh thần, con gái hiếu thảo, đợi tâm trạng y tốt lên mới làm lễ cưới.
Đoàn Hạc Thừa lại đánh hai ván cờ, dẫn Chu Dục Cảnh lên lầu ăn cơm, hai người, thanh thanh đạm đạm, bốn món một canh.
Đến mùa mưa dầm, chân trước mặt trời còn đang chiếu nắng mặt đất, chân sau đã bị mây đen che khuất, rào rào bắt đầu mưa.
Chu Dục Cảnh múc canh, đặt trong tay Đoàn Hạc Thừa: "Anh Cửu."
Đoàn Hạc Thừa uống một ngụm, giương mắt nói: "Lễ cưới cuối tháng em đi cùng tôi."
"Vâng." Chu Dục Cảnh đáp lại.
"Ao ước không." Đoàn Hạc Thừa hỏi.
Chu Dục Cảnh không hiểu: "Ao, ao ước cái gì."
Đoàn Hạc Thừa nói: "Kết hôn."
Chu Dục Cảnh kiên định lắc đầu: "Không ao ước, em chỉ muốn đi theo anh Cửu, chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn."
Thấy cậu nghiêm túc tỏ thái độ, Đoàn Hạc Thừa nhíu mày đứng dậy, rời đi. Chu Dục Cảnh thất thần mấy giây, không biết vì sao hắn lại đột nhiên không vui, vội vàng theo sau.
Ăn cơm tối xong về tòa C nghỉ ngơi, lúc rạng sáng, Chu Dục Cảnh nằm trong phòng mình, vẫn thức.
Trong lòng cũng không có chuyện gì, chủ yếu là thời tiết mưa dầm, bệnh cũ tái phát, lúc này chân đau đến nỗi không ngủ được, trong lúc rảnh rỗi suy nghĩ lung tung, không biết thế nào lại nghĩ đến chuyện kết hôn, nhiều năm như vậy cậu đã không hi vọng xa vời, bây giờ chỉ cần có thể tiếp tục ở cạnh Đoàn Hạc Thừa là tốt rồi.
"Kẹt" một tiếng, cửa phòng mở ra, Chu Dục Cảnh vội vàng ngồi dậy, trong tay còn cầm khăn lông, cậu muốn xuống giường, Đoàn Hạc Thừa đã nhanh hơn cậu một bước đi qua, khăn lông nóng hổi, còn bốc hơi nóng.
Đoàn Hạc Thừa đưa cho cậu, ngồi bên giường, khoảng thời gian này bận quá, trên mặt Đoàn Hạc Thừa lộ rõ mệt mỏi hỏi: "Chân đau?"
Chu Dục Cảnh lắc đầu: "Không sao đâu, anh Cửu."
Đoàn Hạc Thừa liếc cậu, hơi bất mãn, không nói lời nào nắm cằm Chu Dục Cảnh hôn xuống, môi lưỡi quấn quýt, lúc tách ra còn cắn cậu một cái không nhẹ không nặng: "Nói dối."
"Xin lỗi anh Cửu, em…"
Đoàn Hạc Thừa không đợi cậu nói xong, hất cằm: "Khăn lông chườm nóng."
Chu Dục Cảnh ngoan ngoãn nghe lời, đắp khăn lông nóng bỏng tay lên cái đùi đau buốt, tay Đoàn Hạc Thừa bị hơi nóng hun đỏ lên, Chu Dục Cảnh đau lòng, nhỏ giọng nói: "Anh Cửu không cần lấy khăn lông giúp em, nếu em đau quá, tự em có thể đi…"
"Với em mà nói, thế nào mới coi là đau quá?" Đoàn Hạc Thừa lạnh giọng hỏi.
Chu Dục Cảnh cúi đầu: "Thật, thật sự không đau lắm."
Đoàn Hạc Thừa chọc trán cậu ngửa ra sau, lại kéo người vào lòng, xoa nắn eo cậu: "Hai hôm nay mưa nhiều, ở trong phòng nghỉ ngơi."
Chu Dục Cảnh đáp một tiếng, dùng khăn nóng đè lên cái chân đau âm ỉ, hơi mất mát.
Hai giờ sau, cuối cùng Chu Dục Cảnh ngủ thiếp đi, Đoàn Hạc Thừa để cậu nằm ngay ngắn, vuốt lên ấn đường của cậu, đêm trước tang lễ Chu Dục Cảnh hơi bất thường, đối xử với hắn cung kính hơn, Đoàn Hạc Thừa hôn khóe mắt cậu một cái, mới xuống giường đến phòng sách.
Hôm sau, Liễu Kiều đến chơi, hẹn ở phòng trà tòa B.
Chuyện Đoàn Mậu Sinh để lại quá nhiều, một mình Đoàn Hạc Thừa phân thân hết cách, Liễu Kiều đơn giản đáng tin cậy, giúp hắn không ít.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!