Đoàn Mậu Sinh chết rồi, chết trong im hơi lặng tiếng, chết trên giường vợ bé nhà mình.
Chuyện vừa thông báo, huyên náo xôn xao toàn bộ Mậu Thành, trên bản đồ Mậu Thành không phải tên là Mậu Thành, nguồn gốc cái tên do dân bản xứ gọi.
Mậu, đương nhiên là Mậu trong Đoàn Mậu Sinh.
Không ai có thể quản lý nơi này, Đoàn Mậu Sinh một tay che trời, bây giờ vua một cõi chết rồi, chỉ để lại tài sản kếch xù, và ba thằng con trai.
Một người do vợ cả đã chết tám năm sinh, hai người còn lại do Vương Trân sinh, là vợ bé Đoàn Mậu Sinh trắng trợn dẫn về nhà không lâu sau khi cưới.
Ba người ngồi trong phòng khách, Đoàn Hạc Diên bưng chén trà lườm Vương Trân một cái: "Bố không để di chúc lại, chuyện này giao cho luật sư đi làm đi, Đoàn Hạc Thừa tôi không thể trêu vào, tôi lấy phần tôi là được, các người muốn làm gì đừng lôi tôi vào."
"Có phải lá gan anh quá nhỏ rồi không?" Đoàn Hạc Đình tựa trên ghế sofa: "Chia tài sản kiểu gì đều là chúng ta chiếm phần hơn, trước kia có bố cho hắn chỗ dựa, giờ bố cũng chết rồi, anh em chúng ta bên nhau, chẳng lẽ không làm hắn chết được?"
Vương Trân nhíu mày trừng cậu ta: "Con nói ít thôi." Vừa dứt lời, hai cánh cửa gỗ dày nặng của nhà họ Đoàn "rầm" một tiếng mở toang hoang.
Vương Trân bị dọa đến nỗi run rẩy đứng dậy, dáng vẻ phục tùng rũ mắt quay đầu, nhìn hai người đi tới, nhỏ giọng nói: "Hạc Thừa về rồi."
Đoàn Hạc Thừa lười nhác đáp lại một tiếng, giọng hơi khàn, như giấy ráp mài vào lòng bàn tay, gãi lòng người ngứa ngáy.
Hắn không thèm nhìn Vương Trân, ngồi trên sofa chủ vị tùy ý chống đầu, nhẹ nhàng hỏi Đoàn Hạc Diên: "Chú hai, muốn làm chết ai?"
Đoàn Hạc Diên ngồi thẳng người, tức giận nói: "Không có ai."
"Chúng ta là người một nhà, nếu chú muốn làm chết ai, nói với anh một tiếng, anh giúp chú." Nhếch miệng nói, liếc qua Vương Trân: "Dì Trân cũng coi như lợi hại, gần bốn mươi nhỉ, còn có thể khiến lão già chết sung sướng như vậy."
"Không phải Hạc Thừa con nghĩ…"
"Không sao, chết thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là người sống."
Tay trái Vương Trân siết chặt tay phải ngồi xuống, đối mắt với đôi mắt đường hoàng đẹp đẽ của Đoàn Hạc Thừa, lại cuống quít tránh đi: "Thừa nói đúng."
Đoàn Hạc Thừa giơ tay, Chu Dục Cảnh sau lưng đưa tới một phần tài liệu, dưới góc phải của bìa đen có mấy chữ nhỏ mạ vàng, trên đó viết "Biệt thự Mậu Thành", Đoàn Hạc Thừa mở ra, cổ tay cong lên, ném đồ lên bàn trà bằng đá cẩm thạch.
Giấy trắng mực đen, là phần hợp đồng bổ nhiệm.
Đoàn Hạc Thừa tựa trên sofa, nhấc một chân lên, đầu gối hướng xuống, li quần thẳng tắp đến mắt cá chân, sang trọng hợp quy tắc, đi một đôi giày da đen bóng, lúc này mũi giày phẳng lì, trong mắt không người.
Đoàn Hạc Diên bất mãn dáng vẻ kiêu ngạo này của hắn, nắm tay thành đấm tức giận đến nỗi ngực phập phồng, Vương Trân khom người cầm hợp đồng trên bàn lên, lại ngồi xuống, thấy rõ nội dung, trong sự vâng dạ mang theo một tia sợ hãi: "Hạc Thừa con đây là…"
"Không phải chú hai muốn đi làm sao? Đúng lúc Quang Ích thiếu một giám đốc." Phất tay, còn nói: "Đi thử xem, rèn luyện một chút."
Chu Dục Cảnh từ đầu đến cuối đứng sau lưng Đoàn Hạc Thừa đưa ra một cái bút máy cán đen viền vàng chế tạo riêng, đi đến đứng bên cạnh Đoàn Hạc Diên, Đoàn Hạc Diên không để ý tới, cầm hợp đồng lật hai trang: "Anh có ý gì?"
Đoàn Hạc Thừa không trả lời vấn đề của y, hất cằm: "Cầm bút."
Thấy Đoàn Hạc Diên không rảnh để ý, Vương Trân vội vàng đứng dậy, đến bên cạnh Chu Dục Cảnh lấy bút máy, gật đầu nói cảm ơn.
Quay lại đưa bút cho Đoàn Hạc Thiên, nghe giọng điệu khinh thường của y: "Mẹ nói cảm ơn với đầy tớ làm gì?"
Ngòi bút khắc hoa văn phức tạp chưa hạ xuống hợp đồng, người đã bị Vương Trân kéo dậy khỏi sofa, cô cắn răng tát lên gương mặt kinh ngạc không thôi của Đoàn Hạc Diên.
"Mẹ?!"
"Xin lỗi Dục Cảnh."
Một bên mặt của Đoàn Hạc Diên nháy mắt đỏ lên, trừng Vương Trân: "Có phải mẹ điên rồi không! Mẹ bảo con xin lỗi ai?"
Ngón tay nhỏ bé tái nhợt Vương Trân run rẩy, vô ý ăn khớp với hơi thở: "Xin lỗi Dục Cảnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!